ừa
mở cửa phòng ra, cô cũng bởi vì thấy người quen mà dừng lại.
Thang máy phòng đối diện vào lúc này vừa vặn mở ra, Thang Mang Lâm từ bên
trong mặt tức giận chạy ra, mà cô ta chạy chưa được mấy bước, từ trong
thang máy một người đàn ông khác cũng lao ra, một phát bắt được tay
Thang Mang Lâm. Người đàn ông này không phải ai khác, chính là chú Sơn
Miêu Hi Nguyên quen thuộc.
"Buông tôi ra! Cái tên khốn kiếp này!" Thang Mang Lâm xoay tay lại chính là một cái tát.
"Cô là của tôi đấy! Cô dám giết tôi thử một chút!" khuôn mặt bình thường
hài hước tươi cười của Sơn Miêu giờ phút này đầy vẻ giận dữ.
"Tôi xử lý như thế nào là việc của tôi, anh cũng không cần xen vào nữa!" Thang Mang Lâm rút tay về, mặt lạnh lùng nhìn Sơn Miêu.
"Chuyện của cô tôi liền muốn xen vào! Bởi vì cô là. . . . . ."
"Không cho nói! Anh dám để cho người khác biết tôi sẽ giết chết anh, sau đó tự sát! Sơn Miêu, anh dám phá hủy cuộc sống hiện tại của tôi, tôi cũng sẽ
phá hủy anh!" Nói xong, Thang Mang Lâm liền bỏ mặc Sơn Miêu, không chút
lưu luyến nào rời đi.
Hi Nguyên kỳ quái nhìn hai người bọn họ, không hiểu người tình Lăng Khắc Cốt làm sao lại cùng chú Sơn Miêu xảy ra dây dưa.
"Con mèo nhỏ, em thật nhẫn tâm! Em xem! Xanh mét rồi." Zu Cuella từ phía sau ôm lấy hông của cô, đem gương mặt tuấn tú làm nũng dò trước mặt cô, để cho cô nhìn cái trán anh ta bị đụng thành tím bầm .
"Câm miệng!" Hi Nguyên không yên lòng gõ vào Zu Cuella, cấm chỉ anh ta nói tiếp.
"Lăng Hi Nguyên!" gương mặt tuấn tú của Zu Cuella vặn vẹo mà biến hình, mắt màu xanh dương phóng xạ ra tia lửa cắn người.
"Đừng để ý tới tôi! Phiền lắm!" Hi Nguyên vạch bàn tay Zu Cuella đặt ở bên hông mình ra, nhếch cằm lên nói.
Đang lúc hai người bọn họ cãi vã, trong đại sảnh truyền đến tưng bừng rối loạn.
Chỉ thấy Lăng Khắc Cốt mặt âm chí đẩy cửa ra, giống như ác ma đến từ địa
ngục, lạnh lẽo dọa người. Anh vừa vào cửa liền hỏi quản lý đại sảnh: "Cô ấy đâu?"
Quản lý đại sảnh bị sắc mặt như mây đen này của Lăng Khắc Cốt hù dọa, lắp bắp nói: "Ở đây. . . . . . Ở phòng bao ………Kim ……..Đế
Lời của anh ta mới vừa nói xong, Lăng Khắc Cốt tựa như trận gió xông về vị
trí bọn Hi Nguyên. Sự xuất hiện của anh dọa Hi Nguyên giật mình, cô vội
vàng đóng cửa phòng, tâm bùm bùm trực nhảy lên. Mặc dù cửa đã đóng lại,
nhưng bởi vì chỉ cách một tấm kính thủy tin mờ, Hi Nguyên vẫn rất rõ
ràng thấy hết tình huống bên ngoài
Zu Cuella đứng ở sau lưng cô,
trên mặt lộ ra nụ cười lạnh trào phúng, anh ta dùng một loại ánh mắt xem trò vui nhìn tất cả phía ngoài, vững vàng như vương giả.
"Anh!" Thang Mang Lâm vui mừng xông về phía Lăng Khắc Cốt, đem tứ chi thật chặt quấn lên thân thể của anh.
"Băng Nhi? Làm sao em ở chỗ này?" Lăng Khắc Cốt kinh ngạc dừng bước lại, hỏi người trong ngực. "Em. . . . . . Em tới
tìm anh Sơn Miêu, nhưng anh ấy thế nhưng không chịu gặp em." Thang Mang
Lâm nhu nhược tựa sát vào trong ngực Lăng Khắc Cốt, giống như bất mãn
quở trách
"Hả?" Lăng Khắc Cốt qua loa vỗ vỗ lưng Thang Mang Lâm, sắc mặt nặng nề nhìn lại hướng phòng Kim Đế, hình như có chút không yên lòng.
"Anh, anh có rảnh không?" Thang Mang Lâm có chút do dự, có chút khiếp đảm, giọng nói mang theo thương lượng.
"Cái gì?" Hình như không có nghe được lời Thang Mang Lâm nói, mày rậm Lăng
Khắc Cốt ngưng tụ lại cúi đầu nhìn Thang Mang Lâm trong ngực.
"Anh có thể đi cùng em hay không? Hôm nay đột nhiên thật là muốn ca hát."
tay Thang Mang Lâm giống như vô ý vuốt ngực Lăng Khắc Cốt, mắt to mềm
mại đáng yêu như nước đáng thương nhìn Lăng Khắc Cốt, giống như nếu anh
cự tuyệt cô, cô sẽ chịu đả kích rất lớn vậy.
Đứng ở phòng Kim Đế, Hi Nguyên có chút thất hồn lạc phách nhìn tay Thang Mang Lâm, cô bị
hành động thân mật của đối phương với Lăng Khắc Cốt kích thích, đột
nhiên cảm thấy lỗ mũi ê ẩm, hốc mắt cũng bắt đầu thay đổi ướt át. Thang
Mang Lâm lại đem tay để ở trên ngực rộng mở của Lăng Khắc Cốt!
"Thế nào? Trời muốn đổ mưa?" Zu Cuella đi tới trước mặt Hi Nguyên, thương
tiếc nâng cằm xinh xắn của cô lên, dùng giọng nói trầm thấp mang theo từ tính hỏi.
Hi Nguyên giương mắt lên, tim đập mạnh và loạn nhịp,
Zu Cuella đột nhiên trở nên dịu dàng có chút không cách nào thích ứng.
Anh ta ở trước mặt cô, cho tới bây giờ đều là bá đạo cùng hài hước, đột
nhiên lộ ra dáng vẻ thâm tình như vậy, cảm giác thật kỳ quái.
Khi ngón tay ấm áp của Zu Cuella vương phải một giọt nước mắt long lanh như thủy tinh thì cô mới phát giác mình khóc.
Khó trách cô cảm thấy trên mặt có chút lạnh lẽo, lại là nước mắt.
Cô thế nào dễ dàng liền bị Thang Mang Lâm đánh bại như vậy?
Ánh mắt của cô không nhịn được xuyên qua bả vai Zu Cuella, nhìn về bên ngoài.
Thang Mang Lâm vẫn như chim nhỏ nép vào người Lăng Khắc Cốt, hình ảnh kia mập mờ đến khiến Hi Nguyên đau đớn. Cô nắm chặt quả đấm, mặc cho móng tay
thon dài đâm vào trong thịt, hàm răng giống như cái kềm thật chặt cắn
cánh môi yếu ớt, cô lúc này, đã không cảm thấy một chút đau đớn nào, chỉ vì lòng của cô đã như bị một bụi gai đâm nát, vô cùng khó chịu.
"Không cho cắn môi!" Z