hì anh sẽ không về nhà nữa.
Vì vậy anh rời khỏi nhà, vả lại còn vô cùng khí phách mà không mang theo một đồng cắc nào.
Anh làm tổ trưởng cho một công ty, anh tìm được công việc này hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân… Mà sự thật cũng chính minh, trước kia anh quá ngây thơ.
Xã hội này rất thực tế.
Hồi xưa Lận Thừa là con trai độc nhất, anh muốn cái gì thì sẽ có cái đó, đi đến đâu cũng được người ta nịnh hót nên đến bây giờ anh luôn tự cho mình rất giỏi giang.
Nhưng bây giờ trong mắt người ngoài anh cũng chỉ là người bình thường, thậm chí còn không có kinh nghiệm nào.
Vì vậy anh chỉ có thể dựa vào chính mình. Tiền lương một tháng của anh khi xưa anh chỉ cần phất tay một cái là bay hết. Nhưng bây giờ…
Tiền lương thấp như vậy dùng để trả tiền phòng còn không đủ nữa là. Đều là do chủ nhà bớt chút ít cho anh, hơn nữa điều phiền toái là anh không quen ăn thức ăn bên ngoài nhưng bây giờ không thể phung phí như trước kia.
Kết quả là Lận Thừa không thể nào chịu được khi phải tự lực cánh sinh.
Bây giờ anh chỉ có thể sống bằng niềm kiêu hãnh vì anh không muốn cúi đầu trước ba anh.
Sau khi tan làm, anh liền lấy mỳ gói ra lót bụng. Đây là sự lựa chọn tốt nhất của anh, vừa rẻ vừa dễ làm. Dù sao đồ ăn bên ngoài cũng khó ăn, bây giờ anh chỉ cần no bụng là được rồi.
Anh đổ nước ấm vào trong tô mì rồi đợi mấy phút. Lúc chuẩn bị ăn thì có người từ phía trong đi ra.
Lận Thừa liếc cô gái vừa bước ra ngoài.
Anh cũng có ấn tượng về cô gái này. Cô ấy có gương mặt thanh tú, ăn mặc đơn giản, là một cô gái trẻ tuổi. Anh nghĩ cô chưa tới hai mươi tuổi nên tự kêu cô là em gái.
Anh thường nhìn thấy cô ra ngoài vào chủ nhật để mua thức ăn, đồ ăn trong tủ lạnh dùng chung phần lớn là đồ của cô ấy. Cô có thói quen rất tốt, đồ ăn đều được gói gém cẩn thận nên tủ lạnh sẽ không có mùi khó chịu và cũng không bừa bãi.
Cô đã đứng đó nhìn anh một lúc rồi.
Sau đó cô giơ cái nồi nhỏ trong tay lên và nói: “Đây là nước canh mà em nấu mì Udon với nghêu và hào, nếu anh không chê thì em sẽ hâm nóng lại cho anh ăn.”
Lận Thừa nhìn cái nồi nhỏ trong tay cô rồi lại nhìn tô mỳ ăn liền của mình thì rất dễ dàng đưa ra quyết định.
“Được.” Anh nói.
Xem ra cô ấy có chút kinh ngạc nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn. Cô ấy vội vàng vào phòng lấy lò vi ba ra hâm nóng thức ăn giúp anh, còn mang bát đũa đến cho anh.
“Đây là cái em chưa dùng, nếu anh, anh không chê thì…” Mặt cô đỏ ửng nhưng vẫn rất đáng yêu, nói chuyện còn nhỏ xíu nữa chứ.
“Cám ơn.” Lận Thừa mỉm cười, sau đó nhận lấy bát đũa mới, múc thức ăn từ trong nồi ra.
“Vậy anh ăn từ từ, em về phòng trước, anh… sau khi ăn xong thì cứ để đó, em sẽ thu dọn sau…” Ôn Bối Du nghĩ thầm, cô không thể ngồi đây nhìn anh ăn mì. Cô sợ anh sẽ cảm thấy lúng túng, đừng nói là anh, cô còn cảm thấy lúng túng nữa mà.
Cô cũng không giỏi bắt chuyện với người lạ.
“Được, cám ơn.” Lận Thừa thấy cô lúng túng như thế thì cũng không giữ cô lại.
“Anh... anh không cần cảm ơn, em… em chỉ muốn cám ơn anh, ngày đó đã giúp em xách đồ lên lầu.”
“Chỉ tốn có chút sức lực mà thôi.”
Lận Thừa cảm thấy cô rất buồn cười, rõ ràng rất hồi hộp khi nói chuyện với anh thế mà cứ ép mình phải ăn nói bình thường.
“Vậy, vậy em vào phòng…” Ôn Bối Du vừa nói vừa lùi lại, gót chân còn không cẩn thận đá vào cửa phòng.
Cô vội vàng chạy vào phòng, ôm chân kêu đau.
Trời ạ, tim cô đập nhanh quá… Hơn nữa cô không có sức chống đỡ với nụ cười của anh.
Ôn Bối Du che lồng ngực đang đập phập phồng với nhịp tim loạn cào cào. Cô ngơ ngác ngồi trên giường, cười khúc khích. Nói chuyện với anh là chuyện lớn gan nhất mà cô từng làm. Lận Thừa ở ngoài phòng khách thì không kích động như cô nhưng anh lại kích động vì một chuyện khác.
Anh kích động đến nỗi ăn từng miếng nhỏ món mì Udon của cô.
Lận Thừa vốn là không ôm bất kỳ hy vọng nào, ai sẽ mong một cô gái chưa đầy hai mươi tuổi có thể nấu đồ ăn ngon chứ. Anh chỉ nghĩ có đồ ăn thì tốt hơn ăn mì ăn liền nên mới nhận nồi canh này của cô.
Nhưng mà khi anh ăn miếng đầu tiên thì kinh ngạc nhướn chân mày lên.
Vì lâu rồi anh không được ăn ngon sao? Tại sao một nồi mì Udon lại ngon như thế, nước canh vừa ăn, rau cải vẫn còn tươi. Mặc dù nhìn bề ngoài rất bình thường nhưng lại ngon đến kinh người.
Lận Thừa ăn hết nồi mì Udon một cách nhanh chóng, ngay đến một giọt nước canh cũng không chừa.
Đây là lần đầu tiên anh có một bữa ăn thỏa mãn từ khi sống một mình. Bữa ăn này làm anh thật cảm động.
Lận Thừa nhìn cửa phòng của cô gái nhỏ, anh nghĩ mình phải cám ơn cô một tiếng.
Vì vậy anh đứng dậy, gõ cửa phòng cô. Một lát sau cô cẩn thận mở cửa ra.
“Cám ơn em, em nấu món mì Udon rất ngon.”
Lận Thừa còn hào phóng tặng cho cô một nụ cười mê người. Ôn Bối Du hoài nghi mình sẽ bất tỉnh ngay sau một giây.
Ôn Bối Du hồi hộp nên lại bắt đầu nói cà lăm.
“Nếu, nếu anh thích, em… lần sau em, sẽ nấu cho anh ăn nữa.” Không đúng, tại sao cô có thể nói vậy? Bọn họ vừa mới quen nhau, cô cũng không phải là bạn gái của anh, tại sao cô lại không biết xấu hổ như vậy chứ.
“Không, không,
