nghe Tần Di vừa nói như thế, lo lắng hỏi thăm .
"Em không biết." Thấy Tiêu Thần lo lắng , Tần Di bất đắc dĩ mà lắc đầu, nếu như chuyện này thật sự là do một tay ông nội sắp đặt , như vậy Tần Lạc tuyệt đối không phản kháng được.
"Vậy chúng ta có nên trở về hay không ?" Tuyết Thiếu hai tay chống ở trên ghế sofa , tiến tới bên tai Tần Di dịu dàng hỏi thăm, kể từ sau khi đại thọ của cha mình , thái độ của Tần Di đối với hắn đã khá nhiều, mà hắn cũng an phận rất nhiều, mỗi ngày trừ công việc chính là đến chỗ Tần Di. Mặc dù thỉnh thoảng cũng có cãi vã chút , nhưng loại cảm giác đó giống như trở lại lúc còn yêu trước kia.
" Anh cảm thấy chúng ta có thể không về mà được sao?" Tần Di trừng mắt liếc Tuyết Thiếu hỏi ngược lại. Cô cũng không muốn trở về, nhưng ông nội cô có thể bỏ qua cô sao? Không về, đây tuyệt đối là tìm chết a.
" Đúng vậy , còn cậu thì sao?" Tuyết Thiếu suy nghĩ một chút gật đầu một cái, quay đầu nhìn Hàn Dạ đứng ở một bên .
"Tôi, đến lúc đó hãy tính , dù sao tôi không đi , cùng lắm là bị nói một chút thôi ." Hàn Dạ nhún nhún vai, mặt không sao cả , kể từ khi biết mình và Tô Mạc không thể đi tới đâu , hắn đối với chuyện tình cảm cũng đã ít nhiều hiểu ra, gần đây hắn và cô bé y tá học cùng trường ngày xưa trôi qua cũng coi như thoải mái, ít nhất không cần giống như trước , vẫn luôn phải suy nghĩ làm như thế nào để lấy lòng Tô Mạc , huống chi tuần lễ trước Tống Tử Phong cũng đã đi.
"Ngôn Ngôn, chúng ta đi sao?" Mặc dù hắn cũng nhận được tin tức trong nhà , nhưng nếu như Tang Thuyết không đi , hắn cũng sẽ không đi . Dù sao đối với hắn mà nói có đi hay không đều là giống nhau , hắn sẽ không coi trọng người khác, cũng không muốn bị người khác quyến rũ.
"Còn không biết, xem Hạ Toa thế nào rồi sau đó mới quyết định." Nhớ tới Hạ Toa, Tang Thuyết có chút không yên lòng, thời gian trước lúc xảy ra chuyện của Kha Nham, Hạ Toa lại đập lại gây chuyện , cũng làm cho cô tương đối an tâm. Thế nhưng lần này xảy ra chuyện lớn như vậy mà Hạ Toa lại rất bình tĩnh, thật sự có chút không hiểu được.
" Em lại muốn xem một chút Thẩm Thu Linh đến cùng có phải là sao chiếu mệnh tốt như đồn đãi hay không ." Tiêu Thần mặt tức giận, cắn răng nghiến lợi nói qua.
Hạ Toa đứng ở hành lang lầu hai , nghe họ đối thoại, ngồi bệt ở trên mặt đất, thật ra thì mới vừa rồi Tiêu Thần đặt cô đến trên giường cô đã tỉnh rồi, nghe được tiếng Tiêu Thần đóng cửa , cô đã rời giường, định đi xuống lầu , cô cũng không phải thật muốn nghe lén gì cả ? Nhưng bên trong quầy rượu yên lặng, lại làm cho cô nghe rõ ràng cuộc đối thoại giữa bọn họ .
Lau nước mắt, Hạ Toa từ trên mặt đất đứng lên, đi xuống dưới lầu , cái tên Thẩm Thu Linh này lại khắc sâu vào trong đầu cô, cô muốn đi xem một chút , cô không cam lòng nhìn Tần Lạc cứ như vậy mà đính hôn. Mặc kệ như thế nào, dù là chia tay, cô cũng muốn nghe từ chính miệng Tần Lạc nói cho cô biết.
"Tiêu Thần, anh dẫn em tới lễ đính hôn của Tần Lạc nhé ." Hạ Toa kéo tay áo Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn hắn.
" Ừ ." Nhìn khuôn mặt có chút chờ đợi của Hạ Toa , Tiêu Thần không chút do dự, một tiếng đồng ý .
"Hạ Toa , em muốn đi thật sao ?" Nhìn vẻ mặt kiên định của Hạ Toa , Tang Thuyết mở miệng xác nhận , cô thật sự không muốn thấy Hạ Toa bị tổn thương, trường hợp như vậy thật có chút xấu hổ, đến lúc đó Tần Lạc thấy Hạ Toa có thể luống cuống hay không , ông cụ biết lại tìm cách đối phó Hạ Toa. Tất cả mọi chuyện cô không có cách nào mà đoán trước .
"Đúng vậy , Hạ Toa, cậu định đi thật sao? Cậu muốn nói gì, không bằng để mình nhắn lại dùm." Nghe Tang Thuyết vừa nói như thế Tần Di nhất thời hiểu rõ , đến lúc đó mà Hạ Toa làm hỏng bữa tiệc đính hôn, thì chỉ sợ cô ấy chết như thế nào cũng không biết.
"Tiêu Thần, anh sẽ đưa em đi được không ? Anh giúp em nhé ?" Thấy Tần Di và Tang Thuyết đồng thời phản đối , Hạ Toa quay đầu làm bộ đáng thương nhìn Tiêu Thần hỏi. Mặc dù cô biết mình làm như vậy đối với Tiêu Thần là không công bằng, nhưng còn có biện pháp nào tốt hơn sao? Cô cũng hiểu thân phận của mình là không thể nào đi tham gia lễ đính hôn của Tần Lạc , nhưng cô rất muốn hỏi rõ tại sao, rốt cuộc là tại sao? Bọn họ thật vất vả mới ở chung một chỗ, cô cũng bắt đầu có thói quen có Tần Lạc ở bên cạnh, tại sao lại muốn đem hắn tách rời khỏi cô , tại sao? Cô không có hy vọng xa vời có thể cả đời ở chung một chỗ với hắn , chỉ cần mấy năm , dù là một năm cũng có thể, nhưng.
" Anh biết rồi, yên tâm đi, anh sẽ dẫn em đi , sẽ bảo vệ em." Tiêu Thần nhìn Hạ Toa bảo đảm.
"Cậu đã đồng ý với Hạ Toa, vậy cậu cũng nên suy nghĩ thật kỹ mà giải thích với ba cậu ." Gương mặt Tang Thuyết lạnh lùng, đẩy ra Nhậm Kiến đang ngồi ở bên cạnh mình , thở phì phò hướng lầu hai đi tới. Cô làm tất cả chẳng lẽ không phải vì Hạ Toa sao? Tại sao cái tên Tiêu Thần này không thể giúp đỡ khuyên giải đây?
"Ngôn Ngôn." Nhìn Tang Thuyết thở phì phò bỏ đi , Nhậm Kiến vội vội vã đi theo.
" Hạ Toa , mình hi vọng cậu suy nghĩ cho rõ ràng, mình với Tiểu Di không phải là không cho cậu đi, chỉ là trường hợp đó thật sự không thích hợp với cậu ." Thấy Ta
