pacman, rainbows, and roller s
Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325015

Bình chọn: 10.00/10/501 lượt.

n tay có hình xăm gốc cây cổ thụ, rễ cây từ cổ tay lan tới cùi chỏ rồi đến tận hõm vai.

Vài cô ả ăn mặc hở hang, kích thích đứng bên cạnh làm bạn, hai cặp đùi trắng nõn dưới ánh đèn trông hết sức kiều mị gợi tình. Giọng nói của mấy ả vô cùng ngọt ngào nóng bỏng, đong đưa khơi gợi thú tính của cánh đàn ông, chẳng mấy chốc trên ghế sofa đã hiện ra những hình ảnh vô cùng mãnh liệt.

Mấy ả đong đưa vòng eo, những tiếng rên rỉ phóng đãng vang vọng khắp căn phòng. Những tên đàn ông này đã quá quen thuộc với những cảnh như vậy, nên khi nhìn thấy thì mặt không đỏ tim không đập nhanh, mắt điếc tai ngơ, tiếp tục làm chuyện của mình.

Những chồng thẻ xanh lá, xanh dương, đỏ sậm hình tròn xếp đầy cả một bàn, vừa nhìn đã biết đây là một vụ cá cược quy mô cực lớn. Người tới đây nếu chỉ là mấy tên côn đồ tầm thường thì chi ra một số tiền lớn đến vậy sao?

"Sao các cậu còn đứng ở đây?" Hà Mộc Vũ đứng ở ngoài phòng bao tiềm kiếm một hồi mới phát hiện đám bạn thân của cậu ta vẫn còn đang đứng ở ngoài cửa, càng nhìn càng giống một đám nô bộc.

"Đừng có đùa, bên trong toàn những nhân vật có máu mặt. Với thân phận này của tôi, sao có thể bước chân vào đây được, phải đứng ở đây canh chừng, nếu như có xảy ra chuyện gì, thì còn có thể chống cự được một lúc."

Hà Mộc Vũ trừng lớn hai mắt, Lục Mặc Hiên và An Nhược tới đây chính là để xem hình xăm rồng xanh của mấy tên này! Mấy tên này có quen biết với cậu ta, chút nữa cậu ta mà có kéo áo của chúng lên thì chúng cũng không cảm thấy có gì đó khác lạ.

"Cậu cũng đừng có vào đó, nếu như để cho đại ca biết được bối cảnh gia đình cậu là quân nhân, thì mấy người chũng ta cũng đừng mong sống tiếp. Tôi là vì thấy cậu là người có nghĩa khí, mới kết thành anh em với cậu! Nên cậu đừng có mà đẩy anh em vào trong hố lửa."

Hà Mộc Vũ đang không biết phải làm thế nào cho đúng thì đúng lúc Lục Mặc Hiên và An Nhược cùng lúc tiến vào. Sau khi nhìn thấy trang phục của hai người đang mặc, hai mắt của Hà Mộc Vũ không khỏi trợn trừng.

"Này, phòng này đã được bao hết rồi, các ngươi mau tới phòng khác đi, đừng tưởng cho chút mặt mũi mà lên mặt!" Tên vừa nãy nói chuyện với Hà Mộc Vũ đang chỉ tay về phía Lục Mặc Hiên, hùng hổ nói.

Trên đầu An Nhược đã đeo tai thỏ màu hồng, sau khi nghe thấy hắn nói như vậy, liền thong thả bước tới, đứng lại trước mặt hắn, hai mắt giống như muốn phát sáng đến nơi: "Hôm qua tôi vừa nhận lời đến Thịnh Tinh làm cô bé thỏ non, đêm nay quản lý bảo tôi tới phòng này. Nghe nói bên trong đều là những người có máu mặt!"

Tên đàn ông kia thấy vẻ vui sướng trong lời nói và ánh mắt hám giàu của An Nhược, sau lại nhìn đôi tai thỏ trên đầu và bộ quần áo sexy trên người cô, không nghĩ nhiều liền tin tưởng những gì An Nhược nói, nhẹ tay đẩy cánh của màu vàng ra, An Nhược nhanh chóng di chuyển một cái, trong giây lát đã đứng trong phfong bao rộng lớn.

Nếu là cô bé thỏ non, thì vào trong là chuyện phải làm, nhưng người đàn ông trước mắt này, thần sắc nghiêm túc, quanh người khí thế bá đạo, vừa nhìn đã biết không phải loại người dễ chọc vào. Không thể để hắn vào trong được!

Lục Mặc Hiên không thèm nói lời nào, trực tiếp cất bước tiến lên, một cánh tay thô to bất chợt ngăn cản đường đi của anh. Lục mực hiên dơ tay nắm chặt ngón tay của kẻ đó, khớp xương xoay ngược một cái, người đàn ông đó đau đến mức quỳ rạp xuống đất. Đồng bọn của hắn sau khi nhìn thấy liền đồng loạt lao đến.

Hà Mộc Vũ thấy tính hình không ổn, nhanh chóng mở miệng, "Này, các ngươi nhẹ tay một chút, nhỡ đâu người này là khách quý do đại ca mời tới thì sao, các ngươi mạo phạm khách quý của đại ca, xem đại ca xử lý các ngươi như thế nào! Nếu là người không biết tự lượng sức mình, vào trong đó cũng không có thứ tốt mà ăn." Thấy lời Hà Mộc Vũ cũng có lý, mấy kẻ kia liền trao đổi ánh mắt với nhau sau đó gật đầu mở cửa cho Lục Mặc Hiên vào.

Lục Mặc Hiên nhấc chân phải thon dài lên đạp vào bụng người đàn ông đó, sau đó nhanh chóng đẩy cửa bước vào. Hà Mộc Vũ giơ tay lấy ống tay áo chùi mồ hôi đang chảy trên trán, thật may là cậu phản ứng nhanh nếu không là bị lộ rồi!

Mùi khói thuốc tràn ngập bên trong phòng, trên vách tường bốn phía vách tường là những chiếc đèn treo phát ra ánh sáng lập lòe, chính giữa là một cái bàn gỗ màu vàng, trên đó để một ngọn đèn chân không đang phát sáng.

Khi thấy cô gái bắt chéo hai chân ngồi phía sau bàn gỗ, ánh mắt Lục Mặc Hiên lập tức trầm xuống. Đáng chết, anh đồng ý với An Nhược vì muốn An Nhược biết thêm một chút cái gì gọi là hắc bang, nhân tiện để An Nhược thưởng thức cảnh anh anh dũng đá bay những người này, ai ngờ, người phụ nữ đáng chết này lại ra tay, còn dùng kỹ thuật sắc ~ dụ!

Bày ra dáng vẻ mê người trào máu như thế làm gì! Bước chân Lục Mặc Hiên đi đến cũng nặng nề, bên trong phòng lót một tấm thảm dày màu đen, tiếng bước chân của Lục Mặc Hiên gần như không thể nghe thấy. Nhưng khí thế trên người anh tỏa ra vô cùng mãnh liệt, dù anh không phát ra tiếng động nhưng vẫn trở thành tiêu điểm của mọi người.

Trong lòng lạnh lùng cười một tiếng, An Nhược duỗi tay điểm nhẹ vào Lục Mặc Hiên,