o của Lục Mặc Hiên và Liễu Lăng không chênh lêch bao nhiêu, dáng người lại rất giống nhau, khí thế một sáng lạng chói mắt một âm u vô cùng, hai người đàn ông mang hai khí thế khác nhau đang tiến hành một cuộc đấu trí cùng đấu sức lực, tiền đánh cuộc chính là phần da trên lưng mỗi người.
Sau thời gian ba mươi giây, hai đầu chung đồng thời rơi vào trên bàn gỗ.
Hai mươi mấy tên đàn ông thấy Liễu Lăng lắc sáu cái, lập tức nháo lên. Sáu cái đều là số một, trừ phi người kia lắc ra điểm số giống vậy.
An Nhược ném cho Lục Mặc Hiên một ánh mắt cười, khóe miệng Lục Mặc Hiên giương lên, cầm lấy đầu chung.
Những kẻ làm ồn lập tức yên tĩnh lại, không thể tin nhìn cảnh tượng trước mắt. Sáu hạt xúc xắc biến đi đâu rồi? Trong chung trống không!
"Anh ta chơi đểu!" Một tên đàn ông cũng không nhịn được nữa mà bắt đầu la lên.... Thật nực cười, đại ca Lăng sao có thể bị lột da được chứ!
Nét mặt Liễu Lăng vẫn thản nhiên, hai tay vuốt phía trước, "Đã đánh cuộc rồi, thua thì nhận. Cũng chỉ là một miếng da nhỏ trên lưng thôi mà, cứ tới lấy."
Tiếng nói vừa ngừng, trong tay phải Lục Mặc Hiên rắc xuống bột trắng. Sáu hột xúc xắc hóa thành bột, theo như quy cũ của sòng bạc, hiện tượng này chính là không.
Không nghi ngờ nữa, Liễu Lăng thua.
An Nhược cầm lấy một con dao gọt trái cây từ trong hoa quả và các món nguội bên cạnh đi tới chỗ Liễu Lăng, "Cảm phiền, anh vén áo lên cho tôi nhìn làn da tốt trên lưng anh."
Hình xăm ở lưng của lãnh đạo cấp cao của Thanh Thánh Huy lại có gì khác biệt đến như vậy sao? An Nhược thật tò mò.
"Cứ việc cắt." Liễu Lăng hời hợt xoay người, kéo áo lên, chịu đựng cắt da.
Tấm lưng bóng loáng không hề có hình xăm đập vào mắt, trong mắt An Nhược và Lục Mặc Hiên tràn đầy kinh ngạc. Anh ta không phải người của Thanh Thánh Huy?
Ý thức được động tác của An Nhược cứng ngắc, Liễu Lăng lập tức kéo áo xuống, hai chân lui về phía sau, cánh tay nhanh chóng vung lên với thuộc hạ, "Rút lui!"
Từ ngoài cửa truyền đến tiếng cảnh sát, người ở ngoài cửa canh chừng phát ra tiếng kêu thê thảm.
An Nhược và Lục Mặc Hiên nháy mắt ra hiệu lẫn nhau, bắt giặc phải bắt vua trước!
"Người của quân khu." Liễu Lăng sờ cằm, trong ánh mắt lộ ra sắc khí hung tợn, động tác theo đó cũng tàn nhẫn, từng động tác đều muốn lấy mạng Lục Mặc Hiên.
"Chính là họ." Thân hình Lục Mặc Hiên lắc mạnh, từ phía sau lưng tấn công Liễu Lăng.
"Người đàn bà của anh rất không tệ, thật can đảm!" Liễu Lăng bắt được hai tay, tay phải ở ngang hông Lục Mặc Hiên đánh mạnh một cái.
"Cảm ơn đã khen ngợi." Đột nhiên Lục Mặc Hiên húc cùi chỏ một cái, chân phải nhấc lên, tay trái trực tiếp nắm được cổ Liễu Lăng.
Thắng bại đã công bố, vẻ mặt Liễu Lăng nặng nề, do anh sơ suất, người đàn ông này cố ý lộ ra sơ hở, để cho anh tấn công phần hông. An Nhược sử dụng cả tay chân, vừa dùng tay vừa nhấc chân, giải quyết được mấy tên, cuối cùng, vì để không lãng phí thể lực, móc hoa hồng bên hông hoa hồng ra bắn tượng trưng trong phòng, mười tên đàn ông còn lại tất cả đều bị hù dọa, không tiếng súng, dù không tiếng động, nhưng uy lực so với có tiếng thật lợi hại!
Trong thời gian nháy mắt, trong phòng đứng đầy cảnh sát, lúc Cảnh trưởng Chu thấy trên bàn để đầy miếng chíp, ánh mắt tràn đầy ý cười. Dưới bàn gỗ để hai cái hòm, chắc hẳn đều là tiền!
Tầm mắt chuyển một cái, Cảnh trưởng Chu thấy Lục Mặc Hiên, đôi mắt tỏa sáng trong nháy mắt đen lại, xong rồi, lần làm nhiệm vụ này một chút béo bở đều không có rồi ! Sao Thượng tá Hiên lại tới đây, chuyện nhỏ nhặt này, tại sao còn phải tới đây!
Thu lại hoa hồng, để bên hông, sự lợi hại của hoa hồng càng ngày càng mạnh, An Nhược rất hài lòng, hai mắt nhìn về phía Cảnh trưởng chu, giờ phút này ông ta rất nỏng nảy nên cũng không hay biết.
Bướ từng bước nhỏ đi đến bên cạnh Cảnh trưởng Chu, An Nhược khoanh hai tay trước ngực, "Cảnh trưởng Chu, Thượng tá Hiên ở đây, nhìn ông giống như là không vui vẻ lắm, làm chậm trễ ông làm việc hả ?"
"Không dám không dám, rất lâu không gặp Thượng tá Hiên, tôi nhớ cũng không kịp, làm sao lại không vui!" Cảnh trưởng Chu liền vội vàng lắc đầu, mấy ngày nay cục cảnh sát bị quấy nhiễu do thành phố A xảy ra vụ tai nạn xe cộ to lớn làm trên dưới bất an, Sở Vạn Hùng gây áp lực với cảnh sát, bắt phải tìm ra người mưu hại Sở Thiệu. Ngộ nhỡ lại đắc tội quân khu, vậy ông cũng không cần lăn lộn nữa!
Cảnh trưởng Chu thấy Lục Mặc Hiên bắt được một người, lập tức lộ ra vẻ nịnh nót, vội chạy tới bên cạnh Lục Mặc Hiên, cái còng trên tay còng vào cổ tay Liễu Lăng , tay phải muốn đánh vào đầu Liễu Lăng.
Mặc dù đôi tay bị xiềng xích giữ chặt, Liễu Lăng cũng hoàn toàn có thể giữ chặt Cảnh trưởng Chu, hai chân trước sau vừa nhấc, đôi tay nhấc lên, đầu Cảnh trưởng Chu bốp một cái mạnh, cả người xay xẫm.
Lục Mặc Hiên cách Liễu Lăng và Cảnh trưởng Chu gần nhất, chỉ cần thoáng đưa tay là có thể cứu Cảnh trưởng Chu thoát khỏi bị đánh. Nhưng Lục Mặc Hiên không phải người có lòng tốt gì, hơn nữa, Cảnh trưởng Chu cũng nên bị đánh.
Giọng nói lười biếng của An Nhược vang lên, "Cảnh trưởng Chu, chăm sóc người này cho tốt vào