gô lại khác thường như vậy, hôm nay Lục Mặc Hiên tới Mậu Hưng sao? Sao cô không nhìn thấy anh ấy nhỉ?
An Nhược cứ như vậy bách vị tạp trần đi vào thang máy, giơ tay ấn thang máy, trong đầu cô bây giờ vẫn đang loạn thành một đoàn.
Cô chỉ quan tâm đến công trạng của mình mà thôi, bởi vì công trạng liên quan tới tiền lương. Đối những những danh gia vọng tộc kia cô không biết, cũng không có hứng thú để biết.
Bởi vì cho dù bạn biết nhiều hơn nữa thì tiền lương của bạn cũng không vì thế mà tăng lên.
Lục Mặc Hiên không chỉ xuất thân từ quân nhân mà anh còn được hậu thuẫn bởi gia đình trên thương giới. Bề ngoài thì cương nghị tuấn mỹ, là một người đàn ông thành thục có sức hấp dẫn chết người với phụ nữ.
Nhưng mà, không ai biết rằng, bên trong bộ mặt hoàn mỹ ấy là một tên hỗn đản, lưu manh!
Buổi sáng hôm nay lại vẫn còn ngồi trên người cô, vô liêm sỉ lột sạch quần áo của cô, lại còn rõng rạc nói do năng lực quan sát nhạy bén gì đó!
An Nhược vừa sờ trán, cuộc sống của cô hình như không còn được yên bình như trước nữa, toàn bộ đều bắt đầu từ chuyện của Phan Mộng Lệ ngày hôm qua, hoặc là bắt đầu từ lúc cô xông vào lòng Lục Mặc Hiên.
------ Lạc đề ------
Tiếng lòng của Lục Mặc Hiên: An Nhược nhanh nhanh xa lưới mau, phốc hô hô Lúc An Nhược ra khỏi Mậu Hưng tâm tình của cô cực kỳ phức tạp.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Ma trảo của Lục Mặc Hiên đã vươn tới nơi cô làm việc rồi, ngày mai Lục Mặc Hiên cứ như vậy lấy thân phận đại cổ đông xuất hiện, mà cô lại phải
mang khuôn mặt tươi cười nghênh đón anh.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, cô tới cùng là may mắn hay là xui xẻo đây?
Mặc kệ, dù thế nào hôm nay cô cũng phải nghỉ ngơi thật tốt, nếu như là bình thường, An Nhược cười ra tiếng, thì cô chắc chắn đã bị bà trưởng phòng
mắng cho to đầu rồi.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Nghĩ đến trưởng phòng Triệu, An Nhược liền cảm thấy vô cùng sảng khoái. Bình thường diễu võ dương oai giống như muốn giết người đến nơi, hiện tại
thì tốt rồi, bà ta bị trừ nửa tháng tiền lương, cứ như vậy, liệu trưởng
phòng Triệu còn có tâm tư đi thẩm mỹ viện nữa không?
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược đeo túi xách đi về phía ngã tư, qua ngã tư sẽ có một trạm xe bus, cô chuyển xe hai lần, sau đó lại đi bộ thêm 5 phút sẽ đến được bệnh
viện quân khu.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Sáng hôm nay vì quá vội nên cô chưa kịp hỏi Phan Mộng Lệ xem cô ấy có muốn giữ đứa trẻ ở trong bụng hay không.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Không phải An Nhược nhẫn tâm, mà do Lý Thành Minh là loại người cặn bã, việc
gì Phan Mộng Lệ phải sinh con dưỡng cái cho anh ta.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Nên An Nhược quyết định sẽ khuyên Phan Mộng Lệ bỏ đứa bé trong bụng đi.
An Nhược vẫn chưa đi đến ngã tư đường, không nghĩ tới sẽ gặp được tên đàn
ông khốn nạn này, đêm qua cô đã nghĩ muốn gết chết tên đàn ông thối này.
Hôm nay Lý Thành Minh bị cha vợ tương lai chửi bới một trận, hôn sự giữ hắn và Vũ Đình cũng vì thế mà đổ bể, sau đó lại bị sa thải khỏi Tòa thị
chính.
Vốn dĩ mọi việc đều diễn ra rất tốt đẹp, hắn rất
nhanh sẽ có thể thăng quan tiến chức, nhưng chính vì con đàn bà An Nhược này đã khiến hắn trở nên thê thảm như vậy.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Lý Thành Minh đem nửa điếu thuốc đang hút dở vứt xuống đất, hùng hùng hổ
hổ xắn hai ống tay áo lên, trừng lớn hai mắt, hung thần ác sát nhìn chằm chằm An Nhược.
Không để ý người qua đường đang liếc mắt
nhìn hắn, Lý Thành Minh vừa vung tay vừa gào thét, bộ dáng như muốn đánh An Nhược ."Con đàn bà chết tiệt này, dám hại ông đây thể thảm như vậy,
hôm nay xem tao xử lý mày như thế nào!"
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược đâu phải con ngốc đâu mà chờ Lý Thành Minh tới đánh, Hiện tại Lý
Thành Minh đang trong cơn giận dữ, ra tay mặc dù nhanh nhưng tâm không
ổn định nên độn tác của hắn cũng vì thể mà mất chính xác.
An Nhược cũng đang tìm kiếm sơ hở của Lý Thành Minh, cả người nhanh chóng
ngồi sụp xuống, chân phải vươn ra đem đôi giày cao gót sáu phân nghiến
thẳng vào chân hắn.
Lý Thành minh kêu đau lên một tiếng, cả
người mất cân bằng, liên tiếp lui về phía sau, thiếu chút nữa là ngã
ngửa ra đằng sau.
An Nhược đứng dậy, thập phần tiêu sái phủi phủi tay, xem ra đi giày cao gót cũng có cái lợi, nếu là giày cao gót
hai ba phân như bình thường, thì hiệu quả sao có thể sánh bằng đôi giày
cao gót sáu phân này được.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Lý Thành Minh giơ tay chỉ vào An Nhược, khuôn mặt hắn càng lúc càng trở
nên vặn vẹo, Lúc còn học Đại học Lý Thành Minh là một nam sinh nổi tiếng đẹp trai thanh tú, hắn chính là nhờ bộ mặt trắng nõn này nên mới có thể lừa gạt được Phan Mộng Lệ.
Không phải cứ trên mặt có sẹo bộ dáng lưng hùm vai gấu mới được coi là hung dữ, hung dữ thật sự phải
giống như Lý Thành Minh đay này, khuôn mặt uốn éo vặn vẹo thành một
đoàn. Muốn bao nhiêu ghê tởm liền có bấy nhiêu ghê tởm.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược cố ý làm ra một cái động tác nôn mửa, "Lý Thành Minh a, không
phải anh muốn kết hôn với con