với Sở Cẩn."Sở Cẩn, chuyện ba tháng trước
anh quên rồi sao? Trong phòng bao của cậu lạc bộ Thịnh Tinh. . . . . ."
Ba tháng trước Mã Vũ Đình cùng với mấy người bạn tốt tới Tịnh Tinh vui
chơi, hôm đó Mã Vũ Đình uống nhiều rượu , trên đường đi đến WC, khi quay trở lại thì vào nhầm phòng.
Sau khi Mã Vũ Đình tỉnh lại thì trên người trần như nhộng, cả người giống như bị xe tải cán qua chua
xót đau đớn không thôi, mà người nằm trên người cô chính là Sở Cẩn.
Sở Cẩn khẽ vỗ trán, ba tháng trước, đúng lúc hắn buồn bực nhất thì lại có
người đến nói chuyện ba tháng tước với hắn. Hôm đó rượu của hắn bị hạ
thuốc, uống xong ly rượu kia liền hôn mê bất tỉnh. Làm gì còn hơi sức
mà cưỡi đàn bà?
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Tính cách của Sở Cẩn hảo sảng tàn ác, nếu quả thực là hắn làm, hắn lập tức
thừa nhận. Nhưng không phải hắn làm, thì dù có lấy đao kề vào cổ hắn,
hắn cũng không nhận.
Sở Cẩn liếc mắt ra hiệu với bảo vệ, "Đuổi con đàn bà này ra ngoài!"
Bảo vệ bị khí thế trên người Sở Cẩn dọa sợ, lập tức đi lên phía trước, giơ tay len muốn kéo Mã Vũ Đình ra khỏi công ty.
Mã Vũ Đình nóng nảy, lúc đi qua người Sở Cẩn, hai bàn tay liền kéo chặt
vạt áo của hắn."Đúng là con của anh, tôi không phải loại con gái bẩn
thỉu. Tôi chỉ làm chuyện này với một mình anh, vì sao anh không chịu
thừa nhận, anh chính là cha của đứa bé trong bụng tôi!"
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Mã Vũ Đình nói khiến cho tất cả nhân viên đều chấn động, ngại Sở Cẩn ở
đây, nên họ không dám xì xào bàn tán. Chỉ có thể ngẩng đầu, trợn to hai mắt.
Sở Cẩn chỉ tay vào mặt Mã Vũ Đình, "Tôi cưỡi đàn bà
sao tôi lại không biết? Đừng ở chỗ này vu oan cho tôi. Có bản lĩnh thì
cô sinh đứa bé ra, tôi sẽ đi giám định ADN!"
Nước mắt Mã Vũ
Đình nhất thời rơi như mưa, Sở Cẩn không cần cô, muốn tìm một người đàn
ông giả kết hôn cũng không được nữa rồi.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Hôm nay cô lén lút trốn ra ngoài, chỉ cần bị người trong nhà phát hiện, cô nhất định sẽ bị kéo lên bàn mổ bệnh viện.
Đúng lúc này đàn em của hắn từ cửa lớn công ty đi vào, vừa thấy Sở Cẩn, lập
tức đi lên phía trước thấp giọng nói, "Cẩn thiếu, hiện tai An tiểu thư
đang ở cục cảnh sát."
Mã Vũ Đình cách Sở Cẩn một đoạn rất
gần, hiện tại lại cực kỳ mẫn cảm. Mặc dù giọng nói của đàn em hắn rất
nhỏ, nhưng Mã Vũ Đình vẫn nghe thấy rất rõ.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Không thể tin được trên khóe miệng Sở cẩn lại nổi lên ý cười, thì ra hắn
không muốn thừa nhận đứa con trong bụng cô là vì hắn đã thích người đàn
bà khác rồi!
Sở Cẩn gật gật đầu, "Bây giờ liền đi cục cảnh sát tìm An Nhược."
Lần đầu tiên Sở Cẩn ăn phải cực tức lớn như vậy lại là do đàn bà làm hại,
nếu như hắn không cướp được cô ta trở về, trực tiếp ném lên giường, tứ
chi đều trói chặt. Hung hăng lăng nhục cô ta một phen, để cho cô ta ba
ngày không xuống được giường! An Nhược cẩn thận trả lời mấy câu hỏi của cảnh sát, đem mọi chuyện nói rõ ràng, nhưng những
lời An Nhược nói không phải tất cả đều là sự thật.
Trong lời khai, An Nhược không hề nói mình quen biết Lý Thành Minh, mà
chỉ nhấn mạnh cô gặp phải một kẻ điên, hơn nữa còn nghiêm khắc yêu cầu
cảnh sát xử phạt Lý Thành Minh thật tốt.
Cảnh sát liên tục gật đầu, luôn mồm khẳng định sẽ nâng cao cảnh giác ở
khu vực này, bảo đảm sự an toàn cho nhân dân, An Nhược nghe xong hết sức hài lòng gật gật đầu.
Diệp Hạo nhàn nhã đứng dựa lưng vào vách tường phía sau, tất cả những
gì An Nhược nói anh nghe không sót một chữ. Thì ra là gặp phải kẻ điên,
Diệp Hạo còn tưởng là An Nhược phạm phải trọng tội gì nên bi áp giải đến cục cảnh sát. Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Diệp Hạo lập tức lấy điện
thoại di động ra, lại gửi thêm một tin nhắn nữa cho Lục Mặc Hiên.
An Nhược từ trên ghế đứng lên, cảnh sát lịch sự bắt tay với cô, sau khi cảm ơn cảnh sát xong, cô đi ra khỏi phòng lấy lời khai.
An Nhược vừa bước chân ra khỏi phòng lấy lời khai mấy bước liền nhìn thấy một đám người áo đen đứng vây quanh một tên nhà giàu.
An Nhược tập trung nhìn, cái vẻ mặt đắc ý của tên nhà giàu này không phải là tên Cẩn thiếu đê tiện vô liêm sỉ sao?
An Nhược nhìn quanh bốn phía, nếu là ở Thịnh Tinh, An Nhược đối mặt với Sở Cẩn như thế này thì tỉ lệ an toàn rời đi là không lớn. Nhưng hiện
tại cô đang ở sở cảnh sát, nhiệm vụ của cảnh sát chính là bảo vệ nhân
dân.
Cho nên, khí thế của An Nhược lúc này rất lớn, chắc chắn hắn không dám
làm gì quá phận ở sở cảnh sát, huống hồ, bây giờ còn đang là ban ngày
ban mặt!
Vẻ mặt An Nhược rất bình tĩnh, đôi mắt không nổi lên một gợn sóng, vẻ
mặt điềm tĩnh thanh nhã này khiến Sở Cẩn vô cùng ngứa mắt.
Nếu tính đến thời điểm bây giờ thì hắn mới chỉ gặp con đàn bà này có hai lần, nhưng mỗi lần gặp ả hắn lại có một cảm giác khác.
Lần đầu tiên cảm thấy ả là một người phụ nữ khá lanh lợi giảo hoạt và
có vài cái võ công mèo cào, bây giờ gặp lại thì thấy ả vô cùng bình
tĩnh.
Chưa có một người phụ nữ nào khi nhìn thấy hắn mà một chút cảm xúc cũng không có như vậy! Trong lòng Sở Cẩn bắt đầu cảm thấy khó chịu, mất công hắn cả đêm tìm cách bắt ả về,