ả thì tốt rồi, bộ dáng an nhàn như không
có chuyện gì!
An Nhược tự động xem nhẹ sự phẫn hận bất mãn trong mắt Sở Cẩn, nghiêng
đầu sang chỗ khác nói lớn với vị cảnh sát lúc nãy lấy lời khai của
cô."Cuc cảnh sát có khách quý tới kìa!"
Tiếng kêu của An Nhược vang vọng cả cục cảnh sát, người đầu tiên đi ra chính là ông chú lấy lời khai.
Sở Cẩn chẳng thèm liếc mắt nhìn cảnh sát lấy một cái, đôi chân dài của
hắn tiến lên một bước, vươn tay muốn tóm lấy cổ áo của An Nhược. Toàn
thân con đàn bà này toàn là hàng hiệu, thật đúng là con mẹ nó. . . . . . Đẹp mắt, chỗ nên lõm thì lõm, cặp mông tròn cao vút. Mặc dù ngực không
lớn lắm.
An Nhược thấy vậy liền nhanh chân lùi về phía sau vài bước. Sở Cẩn nhìn vào mắt của cô khiến cô cảm thấy rất không thoải mái, giống như hắn
đang nhìn xuyên qua quần áo của cô vậy.
An Nhược lại kêu lên với cảnh sát, "Lại thêm một kẻ điên nữa này, chú cảnh sát à sao chú còn đứng im ở đó, không động thủ sao!"
Về sau lại xuất hiện thêm vài người cảnh sát, khi thấy trong cục cảnh
sát xuất hiện một toán người áo đen bọn họ liền phát hỏa, dám gậy sự
trong cục cảnh sát không muốn sống nữa sao!
Nhưng sau khi bọn họ nhìn thấy tên đàn ông cầm đầu mang vẻ mặt âm trầm
kia, lập tức ngậm chặt mồm lại. Nhị thiếu gia nhà họ Sở, sao tự dưng Cẩn thiếu lại tâm huyết dâng trào hạ cố tới sở cảnh sát vậy?
Sỡ Cẩn khẽ hất cằm một cách kiêu ngạo, "Cô tưởng tôi không bắt được cô
sao? Tôi một khi đã muốn ai, cho dù là đến Quỷ Môn Quan, tôi cũng sẽ lôi lại cho bằng được."
Tâm tình An Nhược khẽ trầm xuống, chuyện gì đang xảy ra vậy? Chỉ vì tên Lý Thành Minh vô duyên vô cớ đến gây sự với cô làm cô phải đến cục cảnh sát, hiện tại nửa đường lại xuất hiện thêm một tên Trình Giảo Kim.
An Nhược nhìn nhìn đám cảnh sát đang đứng bất động xung quanh, tâm đều
đã lạnh đi một nửa, thì ra những tên cảnh sát này nói còn hay hơn cả
hát!
"A, tôi chỉ đến xem lại hồ sơ. Vậy mà không ngờ trong cục cảnh sát lại
xuất hiện một tên ôn thần." Tiếng nói vang dội mang theo ý cười châm
chọc của một người con trai vang lên sau lưng An Nhược.
An Nhược quay đầu lại nhìn, thì ra là bạn tốt kiêm cấp dưới của Lục Mặc Hiên. Nhìn thấy Diệp Hạo, An Nhược liền buông lỏng tâm tình. Diệp Hạo
theo một phương diện nào đó mà nói, chính là đại diện cho Lục Mặc Hiên, Mặc dù Lục Mặc Hiên so với Sở Cẩn còn. . . . . . Nhưng tốt xấu gì ở nơi công cộng Lục Mặc Hiên cũng sẽ không đánh cô.
Huống hồ, không có đến thời điểm quan trọng, cô tuyệt đối không thể để
lộ bản lĩnh của chính mình, lời sư phụ dạy An Nhược luôn ghi nhớ trong
lòng.
Sở Cẩn nhìn thấy Diệp Hạo, trong mắt liền nổi lên một trận phong ba bão táp. Thì ra Diệp Hạo chính là người mà Lục Mặc Hiên phân phó bảo vệ An
Nhược, con đàn bà chết tiệt này, nhanh như vậy mà ả ta đã quyến rũ được
Lục Mặc Hiên rồi.
Từ lúc ở câu lại bộ Thịnh Tinh Sở Cẩn đã nhận ra An Nhược không hề quen biết gì với Lục Mặc Hiên cả, nhưng xem ra quan hệ giữa hai người này
bây giờ rất tốt! Một lần nữa uy hiếp tới tự tôn đàn ông của hắn.
An Nhược nhìn cảnh náo nhiệt trong cục cảnh sát, trong đầu thổn thức
không thôi. Đều nói cây to đón gió, nhưng cô đâu phải cây đại thụ, sao
lại nổi lên một cơn gió to như vậy.
Cục cảnh sát này là một phần của sở cảnh sát thành phố A, tổng cục nằm
trong Tòa thị chính. Một đám cảnh sát đứng bên cạnh chưa bao giờ nhìn
thấy một trận giao tranh lớn như vậy, một bên là nhị thiếu gia nhà họ
Sở, một bên là Thượng úy Diệp, hai người đều không phải là người mà bọn
họ có thể chọc vào. Ai, xem ra thật phận của cô gái này cũng không phải
tầm thường nha.
Cục trưởng phân cục cảnh sát được cấp dưới báo tin bỏ dở bữa tiệc thịnh soạn buổi trưa cấp tốc chạy về cục cảnh sát. Nếu không nhanh chóng trở
về thì cái chức cục trưởng này ông cũng đừng mong làm nữa!
Trận chiến của Sở Cẩn và Diệp Hạo bắt đầu, An Nhược nhìn một hồi thì
thấy ở đây chẳng có chuyện gì liên quan đến cô cả, đang chuẩn bị lặng lẽ rút lui, thì người đàn ông buổi sáng bị cô hung hăng mắng chửi đã xuất
hiện rồi.
Toàn thân Lục Mặc Hiên là quân trang màu xanh thẫm thẳng tắp, quân hàm
ba sao hai vạch sáng chói trên cầu vai, bộ mặt nghiêm túc giống pho
tượng, mũi cao thẳng, ánh mắt thâm thúy như nước, đôi môi hồng nhuận khẽ nhếch lên.
Cho dù đám cảnh sát này chưa gặp mặt Lục Mặc Hiên bao giờ, nhưng này
quân hàm trên cầu vai đủ để bọn họ phải mở to hai mắt mà nhìn.
Sở Cẩn khẽ nhíu mày, trong mắt chợt lóe lên sự tàn nhẫn, lại là Lục Mặc Hiên!
Trong đầu Diệp Hạo cảm thán liên tục, ánh mắt đại biến nhìn về phía An
Nhược, Lục Mặc Hiên quả thực đối xử rất tốt với cô gái này đi!
"Chuyện ở Thịnh Tinh đã quên rồi sao? Tôi không ngại dụng M80 khiến cậu ghi lòng tạc dạ đâu." Lục Mặc Hiên đi tới, môi mỏng nhẹ nhàng phát ra
tiếng, cực kỳ nhạt nhẽo nói.
Lời nói mặc dù nhẹ nhàng chậm chạp, nhưng lực sát thương lại lớn như mười quả boom hợp lại.
Sắc mặt Sở Cẩn nhất thời biến thành màu gan heo, Lục Mặc Hiên không
thèm liếc mắt nhìn Sở cẩn lấy một cái trực tiếp nắm lấy tay An Nhược.
"Bị kẻ điên bám lấy rồi hả?" Lục Mặc Hi