mắt gắt gao nhìn cánh tay của Sở
Vạn Hùng.
An Nhược rất nể tình nên không bật cười, nhưng Diệp Hạo thì khác, giọng nói của Diệp hạo vốn dĩ đã rất lớn rồi, hơn nữa bộ dáng bây giờ của Sở
Cẩn khác hẳn với vẻ mặt tàn nhẫn của hắn khi ở Thịnh Tinh.
Trong khoảng thời gian ngắn, cả đại sảnh của cục cảnh sát vang vọng tiếng cười của Diệp Hạo.
Lục Mặc Hiên nhìn thấy bộ dáng bây giờ của Sở Cẩn liền hối hận lúc
trước đã lấy M80 ra để uy hiếp hắn, Sở Cẩn căn bản không xứng để M80
chăm sóc.
Sau một lúc trốn sau cánh cửa thủy tinh, buồn bực nắm chặt hai đấm,
quá con mẹ nó mất mặt rồi ! Sao mỗi lần hắn đụng phải Lục Mặc Hiên thì
đều không có được một kết cục nào tốt đẹp vậy, cướp đàn bà thì cũng đã
cướp rồi. Nhớ ngày đó, hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn để chỉnh biết bao
nhiêu người.
Khuôn mặt Sở Vạn Hùng đen lại, ông mới chỉ vung tay lên chứ chưa có
đánh a, tên súc sinh này lại không có chút tiền đồ nào mà chạy trốn.
Bên tai Sở Vạn Hùng vang lên tiếng cười to của Diệp Hạo, trong đầu càng thêm tức. Nhà họ Diệp, nhà họ Lục đều sản xuất ra những người ưu tú,
tại sao nhà họ Sở lại. . . . . . Trong lòng Sở Vạn Hùng, so với Sở Thiệu thì Sở Cẩn còn thân thiết hơn một chút. Sở Vạn Hùng vẫn luôn muốn đem
nghiệp lớn nhà họ Sở giao hết cho Sở Cẩn, nhưng Sở Cẩn làm gì có chút
bản lĩnh nào, chỉ toàn đi gây chuyện thị phi.
Diệp Hạo sau khi cười to một trận, sau đó phất tay nói với Lục Mặc Hiên:"Đi thôi, trò cười này kết thúc rồi."
An Nhược đã sớm muốn rời khỏi chỗ này, vốn muốn đi sớm một chút, nhưng
bàn tay bị Lục Mặc Hiên nắm chặt, không còn cách nào khác chỉ có thể
cùng anh đứng ở chỗ này.
Lục Mặc Hiên gật gật đầu, sau đó khách khí nói với Sở Vạn Hùng vài câu. Cuối cùng dưới ánh mắt phẫn hận của Sở cẩn kéo tay An Nhược rời khỏi
đây.
Mãi đến khi đi ra khỏi cục cảnh sát, thoát khỏi ánh mắt của Sở Cẩn, An
Nhược mới bỗng nhiên nâng lên đùi phải, dùng giày cao gót tấn công Lục
Mặc Hiên. Mỗi lần gặp lại Lục Mặc Hiên cô đều rất kinh ngạc!
An Nhược bề ngoài nhìn thì có vẻ nhu nhược, nhưng tính tình này của cô
thì tuệt đối không phải. Điểm này, về sau Lục Mặc Hiên thấu hiểu rất rõ, An Nhược chính là một tiểu hồ ly tà mị!
Lục Mặc Hiên dùng lực giữ chặt tay An Nhược, đem cổ tay cô xoay ngược
một vòng, đùi phải thon dài theo lực đá của An Nhược mà nâng lên.
An Nhược bi thống phát hiện, cô không những không đá được lục Mặc hiên, mà ngược lại cô đang ngồi trên đùi anh, hơn nữa chân của Lục Mặc Hiên
còn đang để ở nơi đó của cô.
Em gái của cô bị quấy rối!
An Nhược hung hăng trừng mắt nhìn Lục Mặc Hiên, giơ túi xách lên ném vào đầu anh.
Lần này Lục Mặc Hiên không hề né tránh, chiếc mũ quân đội màu xanh thẫm của anh bị cô đánh văng ra ngoài. Không có mũ để che dấu, bộ dáng thích thú của Lục Mặc hiên càng lộ rõ hơn, tất cả đều được An Nhược thu vào
trong mắt.
Diệp Hạo khom lưng nhặt lên chiếc mũ bị lăn lộn mấy vòng trên đất, chậc chậc một tiếng."Lục Mặc Hiên, vì một cô gái mà đến ngay cả mũ cũng
không cần rồi. Câu đầu tiên khi nhập ngũ không phải là. . . . . ."
"Diệp Hạo, cậu ngứa da đúng không, mình không ngại cự cậu đi tập huấn
đâu." Lục Mặc Hiên liếc xéo Diệp Hạo một cái, lạnh lùng nói.
Diệp Hạo lập tức đưa trả mũ cho Lục Mặc Hiên, "Được, đừng cử mình đi.
Mình sợ cậu rồi vẫn không được sao? Quân mũ ở chỗ này, nên xin Thượng tá Hiên đại nhân đại lượng thu hồi mệnh lệnh vừa ban ra."
An Nhược trong lòng xấu hổ, quân nhân rất chú trọng quân mũ mà cô lại
đáng rớt quân mũ của Lục Mặc Hiên, đây chính là hành động khác người
rồi.
An Nhược tiếp nhận quân mũ trong tay Diệp Hạo, nói với Lục Mặc Hiên,
"Anh thả em xuống đi, vừa rồi là do em hơi xúc động, đối với quân nhân
mà nói. . . . . ."
An Nhược còn chưa nói xong, khuôn mặt Lục Mặc Hiên đã kề sát An Nhược
thêm một chút, "Nếu là do em làm rơi thì em giúp anh đội lên là tốt tồi, anh không so đo khuyết điểm này của em."
Diệp Hạo sau khi nghe xong khóe môi liền giật giật, Lục Mặc Hiên thật đã vứt hết mặt mũi đàn ông đi rồi. An Nhược không nói
thêm gì nữa, trực tiếp cầm mũ đội lên cho Lục Mặc Hiên, chiếc mũ che
khuất một phần khuôn mặt của anh, càng tăng thêm vài phần nghiêm túc và
khí khái anh hùng.
Chiếc mũ che đi ánh mắt có phần hơi nhíu lại của Lục Mặc Hiên, hai bàn
tay to lớn của Lục Mặc Hiên lập tức nắm lấy eo thon của An Nhược, An
Nhược hạ chân đứng vững trên mặt đất, đôi bàn tay to lớn đang nắm eo An
Nhược lại dùng lực một cái.
Động tác này của anh cực kỳ nhanh, An Nhược chưa kịp đưa tay ngăn cản, cả người đã bị Lục Mặc Hiên bế lên.
Người trong cục cảnh sát đi qua nghi hoặc nhìn người quân nhân danh
tiếng lẫy lừng đang bế một cô gái đi vào trong chiếc xe việt dã quân
dụng, sau đó chiếc xe nhanh chóng rời khỏi cục cảnh sát.
Có mấy người đi đường hiếu kỳ dừng lại nhìn ngắm chiếc xe quân dụng kia.
Diệp Hạo bất đắc dĩ ngẩng đầu liếc mắt một cái xem thường, cuối cùng
lại nghiêm túc giải thích với mọi người."Cô gái đó đi lại bất tiện, thân thể lại đang bị thương nên phải nhập viện ngay lập tức."
Mấy người qua đường dừng lại nghe thấy thế, bừng t
