Duck hunt
Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325263

Bình chọn: 10.00/10/526 lượt.

ện này bị

đồn ra thì em chết chắc." An Nhược trực tiếp lắc đầu phủ quyết Lục Mặc

Hiên.

Sắc mặt Lục Mặc Hiên trùng xuống, cô cứ tiếp tục trốn anh như vậy sao?

Liên quan tới anh thì chẳng phải mọi chuyện đều tốt đẹp hay sao?

Lục Mặc Hiên khẽ hừ một tiếng, An Nhược càng trốn, anh càng muốn lời

đồn được truyền ra. Lục Mặc Hiên có hứng thú với Mậu Hưng chẳng qua là

vì An Nhược làm việc ở trong đó .

Không thấy Lục Mặc Hiên đáp lời, An Nhược đưa tay chọc chọc

vào cánh tay của Lục Mặc Hiên."Này, ngày mai không phải anh định cùng em tới Mậu hưng thật đó chứ? Đừng a, có vẻ không hay cho lắm? !"

Lục Mặc Hiên khẽ chuyển vô lăng một cái, tốc độ xe nhanh chóng giảm

xuống, két một tiếng, chiếc xe quân dụng việt dã đỗ lại bên đường.

Lục Mặc Hiên cởi mũ để ở ghế sau, sau đó nheo mắt nhìn An Nhược.

An Nhược lui về phía sau một chút, tay phải cầm chốt mở cửa xe, nếu Lục Mặc Hiên dám là chuyện xằng bậy, cô lặp tức nhảy xuống xe.

Lục Mặc Hiên nhìn An Nhược bằng ánh mắt mờ ám."Cửa xe bị anh khóa rồi, em muốn chạy trốn đi đâu?"

Chỉ một câu rất nhẹ nhàng đã khiến cho bàn tay đang nắm chặt chốt cửa của cô bất lực buông xuống. Tay trái An Nhược nắm

chặt thành quyền đấm mạnh vào ngực Lục Mặc Hiên, Lục Mặc Hiên không hề

né tránh, liên tiếp bị An Nhược đấm cho mấy phát.

Lục Mặc

Hiên tham gia rất nhiều buổi huấn luyện dã ngoại, nên quả đấm này của An Nhược đối với anh cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi. Không những không cảm

thấy đau, mà khi bị con mèo hoang nhỏ này cào cấu trong lòng anh lại cảm thấy ngưa ngứa.

Lục Mặc Hiên mím chặt cánh môi, cả người dần dần ngả về phía An Nhược.

An Nhược thu mình về chỗ cửa xe, tấm lưng gắt gao dựa vào cửa xe phía sau, đôi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú được phóng đại trước mắt.

Khoảng cách giữa cô và anh rất gần, hơi thở ấm áp của Lục Mặc Hiên không ngừng phả lên mặt An Nhược. Chỉ cần Lục Mặc Hiên khẽ cúi đầu xuống, thì môi

anh sẽ dán lên đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng kia của An Nhược.

Lục Mặc Hiên thản nhiên nhìn khuôn ngực đang phập phồng theo từng nhịp thở của cô, khóe mắt mơ hồ lộ ra ý cười.

An Nhược nghiêng đầu nhìn về phía ghế lái sau lưng Lục Mặc Hiên, cô nâng

đôi bàn tay chống đỡ lồng ngực rộng lớn của Lục Mặc Hiên, cánh môi không ngừng khép mở."Thân là quân nhân, hơn nữa lại là người lãnh đạo, không

thể làm bậy với nhân dân a, anh mau tránh ra cho tôi!"

Lục

Mặc Hiên giữ chặt tay trái mảnh khảnh của An Nhược, "Chẳng lẽ em không

biết ở trong bóng tối đàn ông rất nhạy cảm sao? Vốn anh cũng không muốn

làm bậy, nhưng em lại đẩy anh như vậy, khiến anh lại bắt đầu có suy nghĩ đó."

An Nhược nghiêm mặt nhìn cánh tay đang bị Lục Mặc Hiên giữ chặt, quay đầu nhìn vế phía sau xe đầu bất giác cũng duỗi thẳng đầu ra."Anh cái tên khốn kiếp này! Tôi nhất định đấu tranh tới cùng, thề

chết cũng không khuất phục!"

Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng cười một cái, mèo hoang nào có dễ dàng bị khuất phục như vậy?

Anh mạnh mẽ nắm chặt lấy cổ tay An Nhược, đầu Lục Mặc Hiên khẽ tựa vào trán của An Nhược, đỉnh mũi hai người cứ như vậy mà dán vào nhau."Vậy thì

chúng ta thử xem, anh không ngại chuyện xe lắc lư."

An Nhược bị chọc cho tức đến thở hồng hộc, Lục Mặc Hiên ỷ thế người cao sức lớn bắt nạt cô.

Xe đỗ trên đường ở vùng ngoại thành, căn bản là không có người đi đường,

chỉ có tiếng gió gào rít xung quanh. Nếu Lục Mặc Hiên thực sự muốn cô ở

trong xe. . . . . .

Ánh mắt An Nhược trầm xuống, lập tức đập mạnh đầu cô vào trán của Lục Mặc Hiên.

Lục Mặc Hiên không ngờ được rằng An Nhược sẽ dùng đến chiêu này, trán bị An Nhược đập mạnh mặc dù lực của cô không lớn lắm nhưng đột nhiên bị tấn

công nên Lục Mặc Hiên cũng không khỏi buông lỏng bàn tay của An Nhược

ra.

An Nhược không thèm để ý sự đau đớn trên trán, bắt lấy thời cơ, cả hai tay nắm thành quyền, muốn đánh lên mặt Lục Mặc Hiên.

Đàn ông dù có mạnh đến đâu thì khuôn mặt cũng rất mềm. Lục Mặc Hiên là

thượng tá, quân nhân đều rất coi trọng sĩ diện, nếu để người ngoài nhìn

thấy vết thương trên mặt anh, nhất định anh sẽ rất mất mặt. An Nhược

chính tại nơi này bị Lục Mặc Hiên làm mất mặt, muốn mắt mặt, đương nhiên là cả hai người đều cùng phải mất!

Lúc Lục Mặc Hiên bị An

Nhược đánh úp bằng hai nắm đấm, khóe miệng lộ ra một nụ cười giảo hoạt.

Tay phải nhanh chóng ấn vào cái nút bên cạnh, tay trái ôm lấy eo thon

của An Nhược.

An Nhược không ngờ được rằng, ngay lúc nắm đấm của cô vung tới trước mặt Lục Mặc Hiên thì anh đột nhiên nằm xuống.

Chết tiệt, anh ấn vào nút điều chỉnh ghế ngồi!

Lúc An Nhược nhận ra thì động tác theo quán tính không thể dừng lại được. Eo

nhỏ một lần nữa bị anh chế trụ, cho nên, không những An Nhược đấu tranh

thất bại mà thân thể còn bi thống nằm đè lên người Lục Mặc Hiên.

Tay chân Lục Mặc Hiên không hề nhà dỗi. Hai chân chế trụ cửa người dưới của An Nhược, nhiều lần tham gia tập huấn chạy trốn nên đôi chân của anh vô cùng dẻo dai và mạnh mẽ, đôi chân của anh thẳng tắp không có lấy một

vết sẹo.

Hai chân của An Nhược bị Lục Mặc Hiên quặp không cử động được, cuói cùng cả người có cảm giác nâng nâng. An Nhược c