gái của thư ký thị trưởng sao? Đừng trách
tôi không nhắc nhở anh, anh phải chú trọng hình tượng một chút. Nếu
không, cha vợ tương lai của anh sẽ không đồng ý cho anh cứơi con gái của ông ta đâu."
Lý Minh vừa nghe đến chuyện này, cả khuôn mặt
liền đỏ bừng lên, An Nhược chậc chậc hai cái, nhìn cái bộ dạng này của
hắn mà xem, Phan mộng Lệ thực sự đã mù rồi, nen mới có thể ở bên cái
loại đàn ông như này 5 năm, tình cảm 5 năm, con mẹ nó đều bị chó tha hết rồi!
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
"Con đàn bà chết tiệt, mày còn dám nói đến chuyện hôn sự với tao sao? Nếu
không phải mày, tao sẽ biến thành cái dạng như này sao! Hôn sự thất bại, công việc cũng mất. Đều là vì mày, con đàn bà khốn nạn, xem tao vả nát
miệng mày thế nào!" Lý Thành Minh rống to một tiếng, vung nắm đấm muốn
đánh vào mặt An Nhược.
Những người bên cạnh đang đứng xem náo nhiệt cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra, thì ra là vợ
chồng son mâu thuẫn nên xảy ra tranh chấp, người trẻ bây giờ mà, muốn
đánh nhau thì về nhà mà đánh a. Đóng cửa phòng rồi muốn đánh như thế nào thì đánh, cần gì phải gây gổ trên đường lớn như thế này, làm ảnh hưởng
đến bộ mặt thành phố.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược nặng nề hừ một tiếng, ôm chặt đầu né người sang một bên.
Sau khi Lý Thành minh đánh trượt, An Nhược lui về phía sau vài bước, lấy điện thoại ra muốn gọi 110.
Cô chẳng muốn dây dưa gì đến tên khốn này nữa, bây giờ hắn đang ở trước
mặt mọi người điên điên khùng khùng, cho hắn vào đồn cảnh sát một thời
gian, đúng lúc giải quyết vấn đề sinh hoạt tạm thời của hắn. Dù sao ở
đồn công an ăn uống ngủ nghỉ đều không mất tiền, rất tốt.
Lý Thành Minh sao có thể để cho An nhược rảnh rỗi báo nguy, hành động càng lúc càng nhanh.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Những người qua đường đứng một bên nhìn thấy đàn ông con trai như Lý Thành
Minh lại đi đánh một cô gái như An Nhược, trong lòng cũng không khỏi tức giận, con mẹ nó đúng là không phải đàn ông, trước mặt mọi người đánh
con gái. Nhưng nhìn thấy Lý thành Minh ngay cả một cô gái cũng đánh
không lại, trong lòng không khỏi trào lên vẻ khinh thường.
Đôi khi con người chính là vậy a, mâu thuẫn với chính bản thân mình.
An Nhược còn chưa kịp gọi 110, nắm đấm của Lý Thành minh còn chưa kịp vung ra thì cảnh sát đã xuất hiện rồi.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược lập tức giả bộ ủy khuất, trong giọng nói như kìm nén sự nghẹn
ngào."Chú cảnh sát à, cháu không quen người đàn ông này, có phải là anh
ta đã trốn bệnh viện ra đây không vậy? Vừa muốn cướp túi xách của cháu
nay lại còn muốn đánh cháu nữa."
Chú cảnh sát dẫn theo 5 người cấp dưới đi lên, chỉ trong phút chốc đã khống chế được Lý Thành Minh đang điên khùng kêu gào.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Lý Thành Minh vừa mắng chửa An Nhược vừa vung chân muốn thoát khỏi sự kiềm chế của cảnh sát.
"Thực xin lỗi , cô bé, ta sẽ cho người đi điều tra xem những bệnh viện gần
đây có bệnh viện nào bị mất bệnh nhân hay không. Nếu như người phạm tội
không phải bệnh nhân tâm thần, thì theo như nhũng gì mà anh ta đã làm,
cũng phải bị bắt giam từ 2 đến 6 tháng. Những chuyện phát sinh đều phải
lập hồ sơ, cô bé theo ta về cục cảnh sát lấy lời khai."
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
An Nhược nhìn chú cảnh sát nói xong, sau đó gật gật đầu, thực phiền toái, vẫn phải đến cục cảnh sát cho lời khai.
Đến ngã tư thứ hai rẽ trái một cái là tới cục cảnh sát, đi bộ đến đó chưa tới 10 phút.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Lý Thành Minh thật sự là quá ngu ngốc nên mới chọn nơi gần cục cảnh sát như thế này để ra tay với cô.
Bất quá có một việc An Nhược không hiểu. Đứa trẻ trong bụng con gái của
ngài thư ký thị trưởng cũng đã được 3 tháng rồi, hôn sự cứ nói bỏ là có
thể hủy bỏ được sao?
An Nhược cẩn thận suy nghĩ lại, vẫn
thấy có cái gì đó không hợp lý. Chẳng lẽ cái thai kia không phải của Lý
Thành Minh, chẳng lẽ Lý Thành minh bị lừa rồi sao?
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Về sau sự thật đã chứng minh, đứa bé trong bụng con gái của ngài thư ký
thị trưởng - Vũ Đình không phải là con của Lý Thành Minh, cô ta đồng ý
kết hôn với Lý Thành Minh chỉ để hợp pháp hóa đứa bé trong bụng mà thôi.
Đến cục cảnh sát, An Nhược lai gặp một người ngoài ý muốn nữa, người này chính là bạn tốt kiêm cấp dưới của Lục Mặc Hiên.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Diệp Hạo sau khi rời khỏi nhà thì nhận được điện thoại của Thượng úy, anh ta kêu anh đến cục cảnh sát xem xét lại án kiện những năm qua.
Mặc dù chuyện này rất nhàn chán, mặc dù Diệp hạo cũng là Thượng úy, nhưng
nếu nói gì thì nói tên thượng úy kia cũng vào sớm hơn Diệp Hạo vài năm.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Lúc Diệp Hạo nhìn thấy An Nhược thì không khỏi sửng sốt một phen, sau khi
An Nhược đi theo cảnh sát đi lấy lời khai, Diệp hạo lập tức lấy điện
thoại đi động.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-u-ý-Đ-ô-n
Không xong rồi, người phụ nữ của Lục Mặc Hiên phạm tội bị bắt vào cục cảnh sát rồi! Một dáng người to lớn, toàn thân mặc tây trang màu đen thẳng thớm, các ngón tay khẽ vuốt ve ly thủy tinh trong suốt.
D-i-ễ-n-đ-à-n-L-ê-Q-