iếc mắt nhìn về phía camera thì ngay lập tức đèn led màu đỏ
bên trái vụt tắt. Cô trợn tròn hai mắt, cô biết camera theo dõi đã bị
người khác tắt mất rồi.
Uy
hiếp lớn nhất đã không còn, bây giờ lại bị ghìm chặt giữa thang máy thế
này thì. . . . . .An Nhược ngẩng đầu liếc thấy Lục Mặc Hiên đã gần trong gang tấc, muốn ăn đậu hũ của cô sao? Cô sẽ để cho anh ăn đủ, chỉ sợ anh ăn nhiều đến mức bị mắc nghẹn mà thôi.
Hai mắt An nhược lóe sáng, sau đó cong lên, hai tay ôm lấy cổ Lục Mặc Hiên, đùi phải co lên
cuốn lấy chân trái của Lục Mặc Hiên chậm rãi trêu trọc, lời nói cũng
mang theo vài phần mị hoặc."Thượng tá Hiên, nếu anh muốn bị xử tử hình
ngay tại chỗ thì anh cứ việc cường bạo em đi!"
Phản ứng của An Nhược nằm ngoài dự đoán của Lục Mặc Hiên, chính vì vậy mà cả người anh thoáng chốc cứng đờ.
Đợi đến lúc khôi phục lại bình thường thì cửa thang máy đã kêu lên một
tiếng rồi mở ra, An Nhược vội vã co đùi lại tay chân cũng nhanh chóng
rút khỏi người Lục Mặc Hiên, hai tay đang ôm cổ Lục Mặc Hiên chuyển
thành nắm đấm mạnh mẽ đánh vào ngực anh.
Ngực bị đánh một
đòn nghiêm trọng nhưng Lục Mặc Hiên chỉ đứng đó trơ mắt nhìn người con
gái đó chạy ra khỏi thang máy, chẳng những không có tức giận mà khóe
miệng còn giương lên ý cười nhàn nhạt.
Không tệ, chỉ trong
vòng vài ngày ngắn ngủi, mà sức lực và tốc độ đánh người của cô đã tăng
lên không ít, chỉ cần liên tục so chiêu với anh thêm một thời gian nữa,
thì bản lĩnh của An Nhược không chỉ dừng lại ở mức công phu mèo cào nữa
rồi.
Lục Mặc Hiên sửa sang lại quần áo, mang theo vẻ mặt vui vẻ bước ra khỏi thang máy, hướng một phòng bệnh cao cấp nào đó bước
đến. Bước chân rất dài nên chỉ chốc lát
sau Lục Mặc Hiên đã mở cánh cửa phòng bệnh ra, người con gái mới vừa ra
tay đánh anh ở trong thang máy giờ đang ngồi trên giường bệnh mang theo
nụ cười vô cùng thân thiện, liên tục hỏi tình trạng sức khỏe của người
đang nằm trên giường.
Phan Mộng Lệ vỗ vỗ vào tay An Nhược, sau đó ngẩng đầu chào hỏi Lục Mặc Hiên.
An Nhược chỉ hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lục Mặc Hiên một cái, sau đó
nhanh chóng quay đầu nhìn Phan Mộng Lệ, trong giọng nói mang theo vài
phần bất mãn:"Mộng Lệ, thân thể cậu vẫn chưa khỏe hẳn, tuần sau ... lại
phải... phẫu thuật, như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe của
cậu!"
Phan Mộng Lễ vỗ vào tay An Nhược ý bảo cô cứ yên tâm,
sau đó giơ tay chỉ chỉ về phía Lục Mặc Hiên "Thượng tá Hiên đã phái
người của Tỉnh Bộ đích thân mang loại thuốc bổ tốt nhất đến cho mình,
các bác sĩ ở đây nói rằng có những loại thuốc bổ này thì chỉ trong vòng 5 ngày cơ thể mình sẽ hoàn toàn hồi phục. Cuộc phẫu thuật tuần sau sẽ rất thuận lợi, huống hồ, mình cũng nghĩ thông rồi, mình muốn đoạn tuyệt
toàn bộ quan hệ với Lý Thành Minh. Để lại đứa bé trong bụng càng lâu,
thành hình rồi khi làm phẫu thuật sẽ càng phức tạp."
Trong giọng nói của Phan Mộng Lệ không còn ủy khuất cùng hận ý nữa mà mang theo sự thoải mái.
Phan Mộng Lệ đã thay đổi, mà đối với sự thay đổi này của cô ấy, An Nhược cảm thấy vô cùng hài lòng. bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn, Phan Mộng Lệ mới 24 tuổi, thời kỳ thanh xuân tươi đẹp vẫn còn.
D-i-ễ-n-đ-à-n-l-ê-q-u-ý-đ-ô-n
Lục Mặc Hiên bị ghẻ lạnh, trong lòng có chút không thoải mái, vì muốn để
cho An Nhược chú ý tới anh, bất đắc dĩ, đành phải ho nhẹ một tiếng.
Khóe miệng Phan Mộng Lệ hiện lên ý cười, cô chớp chớp mắt nhìn An Nhược,
nhưng thấy An Nhược một chút phản ứng cũng không có, Phan Mộng Lệ cũng
chỉ biết cười xấu hổ.
Tâm tư của Lục Mặc Hiên, Phan Mộng Lệ vừa nhìn đã hiểu, An Nhược thật có phúc mới gặp được người đàn ông tốt như vậy.
Phan Mộng Lệ cúi đầu xuống, kề sát vào lỗ tai An Nhược, nhẹ nhàng nói, "An
Nhược, không phải mình nói cậu, nhưng cậu cũng 24 tuổi rồi, ngay đến một cuộc tình chân chính cậu cũng chưa có. Bây giờ bên cạnh có một người
đàn ông tốt như vậy cậu còn do dự cái gì?"
Đúng lúc này Lục
Mặc Hiên đi tới, trực tiếp kéo An Nhược rời khỏi giường, ôm cô vào trong ngực ròi chậm rãi nói với Phan Mộng Lệ:"Tuần sau làm phẫu thuật xong,
lại tịnh dưỡng thêm nửa tháng nữa, tôi sẽ cho xe đưa em về nhà."
Phan Mộng Lệ nói một tiếng cám ơn, sau đó lắc lắc đầu, "Không cần làm phiền
Thượng tá Hiên, có những loại thuốc bổ này thì sau khi làm phẫu thuật
xong nhiều nhất bảy ngày là có thể xuất viện rồi. Hành lý của tôi cũng
không nhiều lắm, có thể tự mình về nhà không cần làm phiền thượng tá
Hiên cho xe đưa tôi về đâu."
Phan Mộng Lệ nhìn biểu tình
không cam tâm của An Nhược, tiếp tục nói, "An Nhược là cô gái tốt, nhìn
qua thì tưởng là ngoan hiền chứ thực ra cô ấy là người vô cùng tàn nhẫn, thậm chí có thể nói là . . . . chua ngoa. Hơn nữa tư tưởng lại vô cùng cổ hủ bảo
thủ. Thượng tá Hiên, anh phải hao tổn nhiều tâm tư một chút."
Mặt An Nhược đen lại, Phan Mộng Lệ lôi hết tật xấu của cô nói hết cho Lục
Mặc Hiên biết rồi. Xem ra khả năng thu phục lòng người của Lục Mặc Hiên
vô cùng lợi hại!
Lục Mặc Hiên mỉm cười, cánh tay ôm An Nhược càng chặt hơn "Cảm ơn đã nhắc nhở, em là chị em tốt của An Nhược, hi
vọng sau kh