XtGem Forum catalog
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326385

Bình chọn: 8.5.00/10/638 lượt.

hải của Khả Vy.

- Điều cuối cùng... tôi là cha đứa trẻ trong bụng Khả Vy !

Chẳng ai lường được câu nói này, tay Lạc Thiên buông ra, sắc mặt anh sa sầm,

từng tế bào như đông cứng lại. Băng giá.

Chương 12.21: Vén bức

màn sự thật


31/5 mà.

"Sếp" định post từ trưa nhưng trực tới giờ mạng Zing mới bình thường.

Mong là ngày mai mình thi làm bài bình thường (không kém) không chắc bị lên

thớt mất!>

Chap này cho các tình

yêu đau tim nhá!!!

- Điều cuối cùng... tôi là cha đứa trẻ trong bụng Khả Vy !

Chẳng ai lường được câu nói này, tay Lạc Thiên buông ra, sắc mặt anh sa sầm,

từng tế bào như đông cứng lại. Băng giá.

- Anh vừa đùa đấy hả ? - Nhược Lam kinh ngạc, miệng cô không đóng lại kể cả dứt

câu.

- Thiếu gì chuyện đem ra đùa mà cậu chọn cái trò khỉ gì vậy ? - Vũ Gia Minh

biết cái bọc kia là giả.

- Tôi không bao giờ đem danh dự và nhân phẩm của người khác ra đùa ! - Đông Kỳ

từ từ nhìn Khả Vy. Cô chớp mắt nhìn thảm cỏ dưới chân.

- Mày nói cái chết tiệt gì mà danh dự và nhân phẩm ?

Lạc Thiên xoay người tung hết sức vào cú đấm ngay cửa miệng Đông Kỳ. May buông

tay ra kịp và có Gia Minh đằng sau đỡ nên Khả Vy trụ lại. Đông Kỳ ngã sóng soài

xuống sân, mặt anh chà vào vệ xi măng, trán dính đầy cát, dưới lớp cát máu rỉn

đỏ thẫm.

- Anh Kỳ !

Khả Vy và Nhược Lam đồng thời cúi xuống, nhưng Lạc Thiên giữ tay Khả Vy lại,

còn Nhược Lam, Triệu Đông Kỳ không cho mình tư cách được cô chạm vào. Hai tờ

chi phiếu rơi ra, có chữ kí của ông Trương.

- Thằng khốn, mày vì tiền mà làm trò này ? - Trần Hùng nhổ đờm, nắm tay kêu

răng rắc.

Triệu Đông Kỳ không nói gì, anh cố đứng lên và chắc chắn mình sẽ còn bị đau,

trước khi đi anh đã chuẩn bị một liều thuốc giảm đau chứa thành phần có tác

dụng mau đông máu. Anh lần mò tìm kính, đeo, lượm hai tờ tiền và dúi vào túi

quần.

- Mày còn không bằng một con súc vật ! - Lạc Thiên điên tiết, cơn nóng ùn ùn

kéo tới, nắm cổ áo Đông Kỳ đấm thêm phát nữa.

- Bỏ ra ! Anh đừng đánh anh ấy nữa ! - Khả Vy ngan cản, cô không dám nài nỉ mà

van xin, yếu đuối giữ tay anh.

- Cô là cái chó gì được cản !?

Anh hất tay còn lại mà Nhược Lam ngăn mình, phía bên Khả Vy, anh dùng lời nói

để ép cô buông ra. Nếu cô ngã...

Gia Minh nhân lúc Lạc Thiên lỏng tay kéo Triệu Đông Kỳ lên, đứng chắn bảo vệ.

Hai tấm chi phiếu ấy cố tình để rơi. Anh ta đến muộn như thế có thể cất giữ cẩn

thận số tiền lớn, vì mục đích anh ta làm là tiền mà, trừ phi Triệu Đông

Kỳ có ý khác.

- Cô nói đi, cô là vợ tôi hay là con đàn bà của thằng đê tiện kia ?

Khả Vy nhìn thấy từng gân đỏ long lên sòng sọc trong ánh mắt đáng sợ, Lạc Thiên

bóp chặt cổ tay cô, kiểu đe dọa sẽ ăn tươi nuốt sống nếu trả lời không đúng ý

anh.

- Con của cô ấy là con tôi ! - Triệu Đông Kỳ vẫn kiên trì bảo vệ sự việc.

- Mày im đi, tao không hỏi mày ! Khả Vy, tôi sẽ chỉ tin khi chính miệng cô nói

ra, con tôi là của ai ?

Anh đã quá áp đặt, con tôi, anh sợ nên đã hét vang trời câu nói đó,... sợ một

cơn mưa cuốn đi, sợ ánh nắng chói lóa, sợ con sóng phá bĩnh cồn cát, sợ mặt

trăng làm dâng thủy triều, sợ... một sự thật hiển nhiên không thuộc về mình.

Khả Vy mồ hôi ứa ra, chảy vào cả lớp mô hóa học nhân tạo. “Nếu em yêu Lạc

Thiên”, câu nói vừa rồi của Triệu Đông Kỳ khiến cô không biết làm thế nào

nữa.

- Em nói đi, xin em đấy, một là của anh, không thì chẳng là gì cả, hay chỉ là

cái gối em nhồi vào thôi, của anh phải không em ?

Khả Vy ngoái lại nhìn Triệu Đông Kỳ, rồi lại quay sang Lạc Thiên, giờ cô có

quyền lựa chọn, nhưng cô không biết làm thế nào cả. Yêu Lạc Thiên thì phải nói

thật chứ, tại sao cứ gạt anh ấy mãi...

- Anh Kỳ, anh không phải hạng người đó ! - Nhược Lam đứng về phía Lạc Thiên.

- Triệu Đông Kỳ, nghe thấy chưa, Nhược Lam cũng không tin, đừng dối trá ! - Lạc

Thiên cho rằng đây chỉ là cơn ác mộng và sẽ bỏ qua trò đùa dai dẳng.

- Khả Vy, em thừa nhận đi rồi chúng ta rời khỏi đây ! Anh mệt mỏi lắm rồi, anh

không muốn nghe con mình gọi người đàn ông khác... - Triệu Đồng Kỳ không nói

hết câu nữa, muốn ra sao thì ra, anh giao mắt cô thay lời cầu khiến.

Lạc Thiên nuốt từng lưỡi gươm vào họng, anh vẫn gắng tìm kiếm nơi cô.

- Xin lỗi Lạc Thiên, Nhược Lam... ! - Khả Vy nói trong khi khóe mắt đã bị cơn

nước lũ trào dâng.

Chưa bao giờ gạt tay anh ra khỏi lại dễ dàng tới thế. Cô quay mặt và bước đi.

Là anh buông tay trước.

- Tôi không tin ! - Lạc Thiên đạp đổ chiếc bàn đá, chén đĩa rơi loang choang.

Con sư tử điên cuồng Lạc Thiên xông tới Triệu Đông Kỳ.

- Hùng, cậu giữ Lạc Thiên lại, không sẽ xảy ra án mạng mất thôi ! - Gia Minh

chưa kịp can ngăn đã bị xô ngã.

Xung trận, một mất một còn, Lạc Thiên hiếu thắng đấp thụm vào bụng kẻ thù.

- Đánh đi, nếu anh cảm thấy tốt hơn ! - Triệu Đông Kỳ khẳng khái, xem như những

cú đánh này thay cho tình yêu dành cho Nhược Lam. - Gia Minh, anh đứng tránh ra

!

- Mày anh hùng quá đấy ! - Lạc Thiên nhổ toẹt cục tức trong họng, xắn cao tay

áo. Anh vẫn tiến tới dù mọi người giữ lại, chỉ có hai mẩu đứng về phía Đông Kỳ,

nhưng có người quan trọng với anh nhất lúc