hanh niên bên cạnh Ngự Phong, quay đầu nhìn ra phía bên ngoài. Đầu ngón tay không ngừng gõ lên mặt bàn, đáy mắt lướt vụt qua sóng to gió lớn.
Fiennes. . . . . .
…………….
Lam Duê ngồi dựa lưng vào ghế sofa trong phòng khách, đáy mắt nặng trĩu lóe lên ánh sáng lạnh lùng. Ngón tay thon dài khẽ vuốt ve trên chiếc bụng đã nhô cao.
Mái tóc đen nhánh vốn bị cắt ngắn từ trước, hiện giờ cũng đã dài đến bả vai. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hơn người, lúc này được bao phủ bởi một tầng sương lạnh.
Lần đầu tiên mọi người trong nhà họ Lăng nhìn thấy Lam Duê bày ra vẻ mặt như thế trước mắt bọn họ, trong lòng cũng không khỏi bồn chồn. Ngay cả người luôn yêu mến Lam Duê như Lăng Tâm, cũng chỉ dám rúc đầu núp ở sau lưng Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết ngây ngốc nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt Lam Duê, từng nỗi xót xa trào dâng trong lòng, lúc này cô thật sự có hơi oán giận vẻ nghiêm khắc của chị hai, tại sao có thể khiến Vân Trạch quỳ gối trước mặt mọi người như vậy?
Vân Trạch và Vân Thanh cúi thấp đầu, quỳ một chân trên đất, mím môi không nói một câu.
"Lam nha đầu này, rốt cuộc bọn họ phạm vào lỗi gì, con . . . ."
Lăng lão ông còn chưa dứt lời, liền bị nghẹn ngay cổ họng.
Lúc này đáy mắt của Lam Duê không đượm lấy một tia cười, mà mang theo tất cả những khí phách áp đảo, sức mạnh uy hiếp sau bao nhiêu năm ngồi trên vị trí tối cao.
Lăng lão ông thừa nhận, ông thất vọng về thân phận nữ đương gia hắc đạo khiến người ta vừa nghe danh liền biến sắc của Lam Duê.
Nhưng mà ông thật sự rất tò mò, rốt cuộc là chuyện gì, có thể khiến cho Lam Duê bộc lộ rõ bản chất của mình ở trước mặt mọi người, không thèm bận tâm đến mọi thứ xung quanh như vậy.
"Ông nội, nơi này không có chuyện của mọi người, tất cả về phòng trước đi!"
Lam Duê nhếch môi, lạnh nhạt nói. Sau đó quay đầu nhìn về phía hai người đang quỳ trên mặt đất, cười lạnh: "Nói!"
Mọi người nhà họ Lăng mới vừa đứng dậy, một tiếng nghe có vẻ rất đỗi bình thường, nhưng lại hàm chứa áp lực bội phần khiến bọn họ chợt dừng bước.
Bọn họ thật sự không hiểu, đến cùng đã xảy ra chuyện gì, lại làm cho Lam Duê nổi cơn tam bành đến vậy.
Tóm lại là chuyện gì, mà ngay cả khi Lam Duê tức giận như thế, hai vị hộ pháp như Vân Trạch và Vân Thanh vẫn ngậm miệng, sống chết cũng không nói.
Một chuỗi tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, thân thể Vân Trạch cứng đờ.
"Nhận!"
Vân Trạch từ từ móc điện thoại ra, vừa muốn nhận, ngay sau đó Lam Duê lại chậm rãi nói: "Hands-free!" (Cái này là bỏ vũ khí xuống ~~~>Đầu hàng)
Thân thể Vân Trạch cương cứng, dưới ánh mắt hiếu kỳ của mọi người nhà họ Lăng, tầm mắt lạnh lẽo của Lam Duê, cùng với ánh mắt ra hiệu không đồng tình của Vân Thanh, rốt cuộc cũng dùng tốc độ cực kỳ chậm rãi, nhận lấy cuộc điện thoại reo liên hồi như đang đòi mạng.
"Tôi là Vân Trạch!"
"Vân Trạch, Lăng thủ lĩnh cần trợ giúp, ở vị trí 1 độ 33 kinh tuyến Tây, 46 độ 75 vĩ tuyến Nam, gặp phải hỏa lực tấn công mãnh liệt, phe đối phương chưa xác định. Lập tức điều máy bay chiến đấu và quân hạm đến trợ giúp, Vân Trạch, nhanh lên một chút!"
"Ừm, tôi hiểu!"
Hít một hơi thật sâu, Lam Duê đứng lên, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua hai người đang quỳ trên mặt đất, cuối cùng, nói một cách bình tĩnh:
"Lập tức chuẩn bị năm chiếc quân hạm kiểu mới, trang bị ngư lôi tầm xa, lập tức, ngay lập tức!"
"Lam chủ. . . . . ."
"Vân Trạch, đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho anh, nếu không làm theo những gì tôi nói, anh cũng không cần đi theo bên cạnh tôi nữa. Tôi luôn nhớ những gì mình nói, tôi nói được làm được, một khi tôi đã lên tiếng….tuyệt đối không cho phép có sự chất vấn cùng không vâng lời. Vân Trạch, đừng làm tôi thất vọng!”
Có trời mới biết, cô đã mất bao nhiêu hơi sức mới có thể kềm nén nhịp tim đang đập loạn cào cào của mình.
Lăng Ngạo bị tập kích!
Thật ra thì chuyện này là nhằm vào cô mới đúng, là anh thay thế cô.
Đáng chết, thật là đáng chết!
Lăng Ngạo, anh tuyệt đối không thể chết, nhất định phải chờ em đi cứu anh. . . . . .
~Hết Chương 90~ Lam Duê muốn đích thân đi, tất cả mọi người phản đối.
Lấy thân thể hiện giờ của cô, nếu như đi thật, sẽ nguy hiểm biết bao nhiêu, nếu như Lăng Ngạo biết được, nhất định cũng sẽ không đồng ý.
"Chị hai, nói thế nào thì trong tay anh hai cũng có nhiều người như vậy, chị tùy tiện điều ai đi cũng được, thật ra thì chị không cần phải tự mình đến đó. Huống chi, thân thể hiện giờ của chị thật sự không thích hợp để đến những nơi nguy hiểm như thế, anh hai tuyệt đối sẽ không cho phép đâu! Chị hai!”
"Chị hai, anh hai không có việc gì, chỉ cần cho người đến trợ giúp là được rồi, chị không nên….”
"Không!" Lam Duê lạnh lùng cắt đứt mấy lời nói của bọn họ, đứng thẳng dậy, lấy tay nâng hông của mình: “Chồng của tôi, dĩ nhiên tôi phải đích thân đi đón anh ấy trở về!"
Không phải cứu, mà là đón!
Mặc dù đều có hàm ý là mang Lăng Ngạo trở về, nhưng ý nghĩa giữa hai chữ này có sự khác biệt rất lớn.
Lăng lão ông cau mày, không đồng ý lắc đầu: "Không được, Lam Duê, chúng ta đều biết năng lực của con, nhưng con cũng nên nghĩ đến thân thể hiện giờ của mình một c