cô gặp chuyện không may, bọn họ cứ dốc hết sức mà đi thông báo.
Hongkong, Đại bản doanh nhà họ Lăng.
"Chị nói không thể chính là không thể!"
"Ôi trời, chị tư, người ta tìm chị hai có chuyện thật mà, chị để cho em đi đi!”
"Bây giờ chị hai rất mệt mỏi, em không có gì làm còn đi kiếm chuyện quấy rầy chị ấy, em muốn chết hay là thế nào?”
Lăng Tuyết thật sự muốn dùng một cái tát đập chết đứa em gái không biết sống chết này, háo sắc với nam giới thì cũng được đi, thế mà nó lại còn liều mình vì chị hai, để có thể ở chung một chỗ với chị ấy, lệnh nào nó cũng cãi lại cho bằng được, hết sợ anh hai rồi.
Lăng Tâm phồng miệng lên: “Khoảng thời gian này em được nghỉ ở nhà, lần nào mọi người cũng nói mấy lời này cho có lệ, em nghe cũng đủ rồi! Em chỉ muốn trò chuyện với chị hai mà thôi, có gì ghê gớm đâu? Lại nói, anh hai không có ở nhà!”
Đang nói, tiếng còi xe quen thuộc liền vang lên ngay ngưỡng cửa.
Đầu Lăng Tâm hiện lên đầy vạch đen, con bé không phải là quạ đen chứ?
Lăng Ngạo xuống xe, liếc mắt nhìn hai người một cái, tiến vào bên trong.
Bước vào phòng, chỉ thấy vợ yêu của mình đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn dáng vẻ hẳn là ngủ được một lát rồi.
Nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên trán cô, khe khẽ đặt tay lên trên chiếc bụng đã nhô cao, cảm thụ máy thai của đứa bé.
Bên dưới tay bỗng nhiên nhúc nhích, gương mặt luôn lạnh lẽo của Lăng Ngạo thoáng qua một tia vui mừng.
"Ưmh!"
Bị vật nhỏ không an phận trong bụng đá một cái, Lam Duê vốn ngủ không được sâu, lập tức mở to hai mắt.
"Sao đã về rồi?"
Lam Duê kinh ngạc chớp chớp mắt, nhìn về phía người vừa tới.
Muốn ngồi dậy, nhưng bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, cộng thêm thân thể cồng kềnh, khiến cô có chút lực bất tòng tâm.
Lăng Ngạo thấy thế, cẩn thận đỡ cô dậy, kê một cái gối ra sau lưng, dịu dàng nói: “Trở về xem em!”
Lam Duê điều chỉnh tư thế khiến cô cảm thấy dễ chịu, nheo mắt quan sát anh từ trên xuống dưới, rũ đôi hàng mi, nói: “Có phải chuyện gì đã xảy ra hay không? Cần anh đích thân đi giải quyết?”
Lăng Ngạo nhìn sâu vào mắt cô, anh đã sớm biết chuyện gì cũng không thể gạt được mà. Anh vẫn cho rằng từ trước đến nay chưa một ai có thể nhìn thấu mình, nhưng mà vợ yêu lại hết lần này đến lần khác nhìn ra tâm tư của anh.
Chỉ vì muốn xác định chuyện này, lại có liên quan đến Lam Duê, bất luận là như thế nào anh nhất định phải tự đi xem xét một chút.
"Ừ, có chút chuyện phiền phức, cần anh phải đích thân đi giải quyết!"
"Như vậy hả, vậy anh đi đi!" Lam Duê cười cười, gật đầu nói: "Nhưng mà cẩn thận một chút, em không muốn con trai còn chưa ra đời, em lại trở thành quả phụ!"
Sắc mặt Lăng Ngạo tối sầm lại, nhìn nụ cười của cô. Rốt cuộc vẫn phải thở dài: "Anh biết rồi, chuyện này tương đối quan trọng, anh phải lập tức rời đi! Lam Duê, tự chăm sóc mình cho tốt!"
Cuối cùng, Lăng Ngạo nhìn đồng hồ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô, sải bước rời khỏi.
Sau khi anh đi, dáng vẻ tươi cười của Lam Duê chợt tắt, đôi con ngươi đen nhánh trầm ngâm, chuyện gì có thể khiến anh cảm thấy khó giải quyết như vậy?
~Hết Chương 89~
Mặc kệ lần này là thật, hay chỉ đơn thuần muốn chỉa mũi nhọn vào anh, hoặc nói anh vừa khéo chui đầu vào lưới, nếu như bọn chúng có gan đả động đến trên đầu anh, anh nhất định sẽ làm cho bọn chúng hối hận khi phải sống trên cõi đời này.
Trên hòn đảo không người ở một nơi nào đó, giữa tòa thành hoa lệ nhưng không kém phần quỷ dị trong khu rừng nguyên thủy nồng nặc mùi ẩm thấp, thỉnh thoảng truyền đến từng tiếng vang ghê rợn.
"Thế nào còn chưa tỉnh, thế nào còn chưa tỉnh?”
Một giọng phụ nữ trong trẻo mang theo chút điên cuồng và sự si mê.
"Liz, John tiên sinh nói rồi, trong thời gian ngắn hắn không có khả năng tỉnh lại, cậu đừng có như người điên, cả ngày bám lấy hắn không tha!” Người đàn ông tên Ngõa Nặc u ám lạnh lùng nhìn Liz, một tên đàn ông, suốt ngày đi đóng giả làm phụ nữ, hơn nữa còn có hứng thú với một tên đàn ông khác như vậy, thật là không hiểu tại sao đại nhân lại giữ một tên biến thái bên cạnh làm trợ thủ.
Liz lẳng lơ vén vén mấy lọn tóc vàng trên tấm áo choàng, đôi mắt nâu hẹp dài nhìn trừng trừng vào Ngõa Nặc: “Ngõa Nặc, anh biết mình đang nói chuyện với ai không, biết bây giờ đang ở đâu không hả? Nếu không phải tôi thấy anh còn có ích đối với đại nhân, anh cho rằng mình còn có thể lành lặn đứng ở đây, nói chuyện không biết trên dưới với tôi như vậy? Ngõa Nặc, tốt nhất anh nên biết rõ thân phận của mình.”
"Corey Lạc, lần này đại nhân có nhiệm vụ gì phải không?”
Không để ý đến Liz đang kêu gào một mình, Ngõa Nặc quay đầu nhìn về phía Corey Lạc, nãy giờ vẫn luôn lẳng lặng đứng quan sát người đàn ông trong khối thủy tinh.
Lam Triệt vẫn vậy, tựa như đang ngủ thiếp đi, ngoại trừ sắc mặt có vẻ hơi tái nhợt, tất cả những thứ khác đều rất tốt.
Corey Lạc nhìn lên người đàn ông có thể gọi là hoàn mỹ trước mặt, đáy mắt lóe lên một tia u ám.
Người đàn ông như vậy, mà gặp phải kết cục thế này, quả là đáng tiếc.
Lam Triệt, nếu muốn trách, chỉ có thể trách em gái Lam Duê của cậu, ai bảo cô ấy quá thông minh làm chi? Vì để có đ
