được sự ủy thác của người đã hết lòng giúp đỡ cho mình, mới có thể năn nỉ Lam Duê ra tay giúp cô chuyện này. Nhưng rất dễ nhận thấy, cái mạng của lão John này rất lớn.Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý Đôn
"Đáng tiếc?"
"Đáng tiếc vẫn chưa chết!” Vân Thanh lơ đễnh cười rộ lên, tuy rằng tươi cười, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ lạnh lùng.
Bảy năm trời, không có một chút tin tức, giống như là biến mất khỏi thế gian, một phần tử nguy hiểm như vậy, nếu không đưa hắn xuống địa ngục, vậy thì hắn sẽ đưa những người vô tội xuống dưới ấy thay hắn.
Bây giờ ngẫm lại, e rằng lão John này đã được tập đoàn Fiennes thu nhận, cũng chỉ có bọn chúng mới có gan làm vậy.
Suy nghĩ một chút, con chip mà Lam Duê lấy được từ trong tay William mấy năm về trước, có chứa thông tin về não bộ con người, e rằng cũng có liên quan đến John.
Quả không sai, nội tâm Lăng Ngạo khẽ động, nhìn thẳng vào dáng vẻ thong dong của Vân Thanh, nói tiếp: "Nguyên nhân là gì?"
Vân Thanh hít một hơi thật sâu, âm thầm cảm thán, không hổ danh là đế vương hắc đạo, chỉ cần liên tưởng một chút là có thể nghĩ ra ngay, xem chừng đúng là trợ thủ đắc lực nhất của Lam chủ.
Nghĩ như vậy, Vân Thanh đổi lại tư thế, nụ cười trên mặt cũng được thay thế bởi vẻ nghiêm túc: “Tôi biết, một khi Lăng thủ lĩnh hỏi như vậy, nhất định là đã phát hiện ra chuyện gì rồi! Giống như những gì anh đã nghĩ, John vẫn chưa chết, hơn nữa có lẽ đang ở trong tập đoàn Fiennes, còn chuyện của Triệt thiếu gia, cũng từ ông ta mà ra.
Có lẽ là đang rắp tâm trả thù, hoặc chỉ là làm việc theo mệnh lệnh, và quả thật ông ta đã xóa bỏ hoàn toàn trí nhớ của Triệt thiếu gia." Dừng một chút, nói tiếp: "Năm đó, lúc giao ông ta cho chính quyền Vân Nam Trung Quốc, quả thật nên nhận án tử hình. Nếu vậy, hiện giờ nhà họ Lam cũng không gặp phải rắc rối thế này.”
"Cũng không ai biết tại sao chính phủ Mỹ lại đột nhiên phản đối, mà lúc đó Lam chủ đang xử lý chút chuyện ở Châu Phi, dĩ nhiên là không thể đích thân đi đàm phán. Huống chi, vốn dĩ cũng chẳng liên quan đến lợi ích của nhà họ Lam, nên Lam chủ cũng chẳng để trong lòng. Còn nữa, bị đưa đến đảo Ác Ma, thật ra thì so với chết còn sảng khoái hơn.”
"Nếu như ban đầu giữ vững án tử dành cho ông ta, có lẽ sẽ không dẫn đến phiền phức như bây giờ. Tên John này rất nguy hiểm, lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông ta, liền cảm giác như mình vừa nhìn thấy ác quỷ đến từ địa ngục, cả người toát lên vẻ thâm trầm đáng sợ. Lúc ấy, quả thật tôi chẳng có dũng khí để đối mặt với ông ta, nếu như khi đó không có Lam chủ và Vân Trạch, chắc chắn tôi đã bỏ chạy. May mà Lam chủ cũng đồng ý đi gặp một người như vậy. Khi ấy tôi có suy nghĩ, nếu như người này còn sống, nhất định sẽ lên kế hoạch để trả thù chúng tôi, sự ác độc tàn nhẫn bên trong đôi mắt kia, làm thế nào cũng không che giấu được.”
Tùy rằng đã cố quên đi, thế nhưng ánh mắt kia đã khắc sâu vào trí nhớ, nhiều năm trôi qua như vậy, bây giờ mỗi lần nghĩ tới, nó vẫn hiện rõ mồn một trong đầu như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.
Song, ngược lại cảm giác kinh khủng cũng suy giảm không ít, chỉ còn dư lại chút ấn tượng đã khắc sâu mà thôi.
"Nếu ở đảo Ác Ma, đó là nơi được canh phòng nghiêm ngặt nhất trên thế giới, một khi đã vào nơi đó, muốn ra ngoài, căn bản là điều không thể, làm sao tên John này ra ngoài được?” Âu Liêm nhíu mày, đem vấn đề mà Lăng Ngạo đang nghi vấn trong đầu hỏi ra ngoài.
Vân Thanh nhún vai một cái: “Lúc John đi vào, không ngờ gặp phải một vụ nổ, nghe nói lúc ấy người chết không ít, John cũng nhân cơ hội ấy mà bỏ chạy. Mặc dù bọn em cũng có lần theo dấu vết, nhưng mà sau đó quả thật nhà họ Lam có quá nhiều chuyện cần phải giải quyết, sau khi điều tra một thời gian dài cũng không có đầu mối, bọn em cũng không buồn bỏ công sức đi tìm cái người chẳng có ích lợi gì đối với mình. Thế nên, mới dẫn đến chuyện như ngày hôm nay.”
Âu Liêm nâng trán, đây đúng là tác phong của Lam đương gia, đối với những chuyện có lợi hoặc không lợi cho mình, cô luôn phân chia rất rõ ràng, cũng rất hiếm khi làm những chuyện hao công tốn sức mà không thu được kết quả tốt.
Về chuyện của John, đúng là cô chẳng có quan hệ bao nhiêu, dĩ nhiên là không cần bận tâm chi nhiều. Mà trong khi đó, thế lực nhà họ Lam cũng có một số chuyện lục đục bên trong, không có hơi sức đâu đi xử lý những chuyện nhỏ nhặt như vậy, bỏ mặc nó cũng là điều dễ hiểu.Diễn đàn Lê ✿ ✶ ✴ ❄ ❉ ❋ Quý Đôn.
"Lấy được tin tức muốn biết chưa?" Lam Duê đẩy cửa đi tới, tươi cười nhìn ba người bọn họ.
"Lam chủ!"
Lam Duê khẽ gật đầu, nhìn Lăng Ngạo nói: "Có chuyện gì không phải hỏi em sẽ rõ hơn sao? Thế nào ngược lại nhớ đến Vân Thanh rồi hả?”
"Hai người ra ngoài trước đi!"
"Dạ!"
Lam Duê đi đến ghế sofa, ưu nhã ngồi xuống, trước sau khóe miệng vẫn giữ nụ cười mỉm như cũ. Đôi mắt đen láy thâm thúy nhìn gương mặt có hơi bất đắc dĩ của Lăng Ngạo.
Đối với việc Lam Duê đến đây, đã nằm trong dự liệu của Lăng Ngạo.
Đứng dậy, đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, xoay cơ thể cô qua, ôm vào trong ngực, nói:
"Em biết, anh lo lắng cho em."
~Hết Chương 106~ Andrew, trước khi tôi và anh hợp tác vớ
