hủ ý, khăng khăng bắt ba đứa nhỏ đưa về đây, nhưng nhất định con bé có lý do riêng của nó, dĩ nhiên ta không thể nào phản đối. Lam Duê cũng chỉ dừng chân ở nhà chưa đến mười phút, rồi vội vàng đi ngay. Lăng Ngạo này, ta nghĩ con là người hiểu rõ hơn ai hết, Lam Duê đi đâu, hẳn con nên biết mới phải!”
Rõ ràng, đương nhiên anh rất rõ ràng!
Sắc mặt Lăng Ngạo tái đi, ban đầu còn nói hay lắm, anh chẳng thể ngờ Lam Duê lại nhất thời lật lọng.
"Cha!" Ba đứa nhỏ hoảng sợ kêu lên một tiếng, dáng vẻ dường như bị đả kích rất lớn.
Lam Kính thấy anh như vậy, có phần không nỡ nói tiếp. Nhưng dầu gì Lam Duê cũng đã nhờ vả, mà bản thân ông cũng rất muốn biết Lăng Ngạo đang ôm suy nghĩ thế nào.
Lúc ban đầu hai đứa nó kết hôn, chẳng qua cũng chỉ là hai đứa cứng đầu không chịu thua nhau mà thôi, căn bản không thể hòa lẫn với tình yêu nam nữ. Tuy hai đứa đã ở bên nhau một thời gian dài như vậy, tình cảm cũng có thể xem như đã ổn định, nhưng trong lòng Lam Kính vẫn cảm thấy nghi vấn không thôi.
"Lăng Ngạo, Lam Duê nhờ ta nói với con thế này.”
Đối mặt với ánh mắt đầy nghi hoặc của Lăng Ngạo, Lam Kính thở dài trong lòng, tiếp tục nói: “Con bé nói, tuy hai con đã kết hôn, nhưng mà từ trước đến nay nhà họ Lam và nhà họ Lăng là hai cá thể tồn tại độc lập, cũng không thể vì mối quan hệ của hai con mà có sự thay đổi. Cho nên, chuyện của nhà họ Lăng, con bé không nhúng tay vào, còn chuyện của nhà họ Lam, cũng hy vọng con đừng bận tâm.”
Gương mặt Lăng Ngạo đột nhiên biến sắc, đáy mắt lóe lên một tia sáng tỏ.
Chẳng trách, chẳng trách Lam Duê lại dễ dàng bỏ qua cho Hải Linh. Rõ ràng Hải Linh đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến Lam Duê, nhưng cô lại không để tâm. Anh sớm nên nghĩ đến, với tính cách của Lam Duê, đối với những kẻ gây khó dễ cho mình, mặc kệ là ai, cô đều sẽ diệt trừ.
Vốn hiểu rõ tính tình của cô, nhưng lại vì chuyện lúc trước mà xem nhẹ.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta nghe mà không hiểu gì cả? Lam lão đầu ông nói rõ một chút, còn ấp a ấp úng gì với chúng tôi nữa.” Lăng lão ông chống gậy, vẻ mặt mù tịt, vợ chồng chúng nó xảy ra mâu thuẫn gì? Cái gì mà nhà họ Lam, nhà họ Lăng, không phải đều là người một nhà cả sao, thế nào mà hôm nay trông ai cũng kỳ lạ như vậy.
Trong nháy mắt, Lam Kính giống như vừa già đi những mười tuổi, khom lưng tựa vào ghế sofa.
"Lăng Ngạo, rốt cuộc tình cảm giữa con và Lam Duê là gì?”
"Con yêu cô ấy!"
Không có một tia do dự, Lăng Ngạo kiên định nói ra bốn chữ này.
Khó mà tưởng tượng Lăng Ngạo lại nói ra những lời buồn nôn như vậy, nhưng đó là sự thật.
Tất cả mọi người trong nhà họ Lăng đều há to mồm nhìn Lăng Ngạo, dường như ai cũng cho rằng mình đã nghe lầm rồi.
Nhưng câu nói ấy đích thực là trôi ra từ miệng của Lăng Ngạo.
"Âu Liêm, chuẩn bị một chút, tôi muốn lập tức bay đến Australia!"
"Dạ!"
Âu Liêm vội vàng gật đầu, bắt đầu chuẩn bị. Thật ra thì trong lòng anh cũng rất ấm ức, Vân Thanh rời đi không để lại chút tin tức nào, nhưng ít ra cũng phải nói với anh một tiếng, như vậy anh mới biết đường mà chuẩn bị.
Thật ra thì đúng là Vân Thanh muốn liên lạc kia mà, nhưng lại ngại vì mệnh lệnh của Lam Duê, thế nên cô tuyệt đối không thể làm trái ý. Tuy bình thường cô với Lam Duê là bạn bè tốt, nhưng việc Lam Duê là chủ nhân vẫn không thể nào thay đổi, cũng không thể quên.
Lăng Ngạo cúi đầu liếc nhìn ba đứa bé con giống nhau như đúc trước mặt, hiếm khi nở nụ cười, nói: “Cha sẽ mang mẹ về, khi ấy cha sẽ đưa các con đi đến bất kỳ nơi đâu các con muốn.”
Nói xong, ngẩng đầu nhìn Lam lão ông, nói: "Ông nội yên tâm, chuyện này nhất định con sẽ xử lý thật tốt, nhất định sẽ mang bọn họ trở về an toàn.”
Nói xong, để lại đám người nhà họ Lăng đang khó hiểu sau lưng, cùng Âu Liêm nhanh chóng rời khỏi biệt thự nhà họ Lăng.
"Lam lão đầu, ông có thể kể cho tôi nghe là đã xảy ra chuyện gì không? Hai người nói chuyện cứ như đánh đố người khác, khiến tôi choáng hết cả đầu! Lại nói, con bé nha đầu Lam Duê kia thế nào?"
Lăng lão ông đã phục hồi tinh thần sau cái câu ‘con yêu cô ấy’ của Lăng Ngạo trước đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Ngạo rời khỏi nhà, quay đầu nhìn về phía cụ Lam Kính ngồi bên cạnh.
"Cụ cố, tụi con buồn ngủ rồi!”die»ndٿanl«equ»yd«on
Cái miệng nhỏ nhắn của ba tiểu quỷ đồng thanh cất lên, vừa lúc cắt đứt lời còn chưa ra khỏi miệng Lam Kính.
Vừa nghe ba ông chủ nhỏ lên tiếng, hai ông cụ vội vàng dừng đề tài muốn nói lại, vừa vẫy tay vừa nói: “Lăng Tâm, con mang bọn chúng đi nghỉ ngơi!”
"Tự tụi con biết, bái bai ông cố nha!”
Nói xong, ba đứa nhóc cùng nhau nện từng bước chân ngắn cũn, chạy về phía cầu thang xoắn.
Đứng trên lãnh thổ Australia, ngẩng đầu nhìn bầu trời nhuốm ánh nắng chiều, Lam Duê lại cảm thấy có chút mơ màng.
"Làm sao thế?"
Andrew nhìn sắc mặt của Lam Duê có hơi bất thường, giọng nói đượm vẻ quan tâm chỉ riêng mình hắn biết. Vừa định vươn tay ra, nhưng kịp thời phản ứng, liền làm như không có chuyện gì rụt tay lại.
Nhất định là bây giờ Lam Duê không muốn bị phân tâm bởi bất cứ chuyện gì, dĩ nhiên hắn cũng không muốn cô xảy ra chuyện bất trắc, mà nguyên nhân là
