Gương mặt không chút biểu cảm nói đến đây, mẹ Lăng rất bình tĩnh, bình tĩnh đến độ khiến người ta có chút cảm thấy đáng sợ.
Lăng Ngạo ngồi ở một bên cũng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nghe mẹ mình nói chuyện.
Nói thật, những chuyện mà mẹ đề cập đến, anh biết rõ, cũng rất rõ ràng, nhất định mẹ sẽ cho anh một câu trả lời thỏa đáng.
Ba của Lăng Ngạo từ đầu đến cuối cũng không mở miệng, nặng lực của bà xã, người làm chồng như ông hiểu hơn ai hết.
Liếc nhìn Hải Linh đang cười lạnh, chân mày của ba Lăng hơi nhíu lại. Đối với Hải Linh, căn bản ông đã không còn lời để nói. Đã từng thương yêu như con, nhưng mấy năm nay cứ cố tình gây chuyện, bây giờ còn lại chỉ là sự chán ghét vô cùng tận.
Hải Linh lảo đảo đứng lên từ trên đất, vẻ khiếp sợ ban đầu đã biến mất đi không còn dấu vết.
Cười khẩy nhìn mẹ Lăng đang răn dạy mình, lại nhìn sang cha con Lăng Ngạo trước sau vẫn lạnh lùng không nói.
"Đúng vậy, dì, quả thật dì cho tôi rất nhiều, nhưng những thứ đó là tôi nên nhận được, không phải sao? Cha ruột của tôi vì cứu mấy người mà chết, mấy người cung cấp cho tôi chút ít vật chất, tôi không cảm thấy có gì là lạ. Nhưng dù là như vậy, mấy người vẫn còn thiếu nợ tôi.”
"Dì ơi dì, có thật là dì xem tôi như con gái của dì không, vậy tại sao suốt mấy năm qua tôi chỉ có thể gọi bà là ‘dì,’ mà không phải là ‘mẹ’? Điều này cho thấy, đến tận bây giờ bà vẫn không xem tôi là con gái, bà chỉ cảm thấy tôi đáng thương, thương hại tôi, từ trước đến nay bà chưa từng đối đãi với tôi như con ruột. Đến giờ phút này cũng chưa từng có, không cần nói mấy lời dễ nghe như vậy, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”die»ndٿanl«equ»yd«on
Đáy mắt lóe lên sự tàn ác, Hải Linh giương ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào bà, sắc mặt mẹ Lăng dần dần trở nên trắng bệch, cười lạnh, tiếp tục nói: "Tôi cũng đã từng cho rằng bà sẽ đối đãi với tôi như con ruột, chí ít tôi cũng xác nhận, mình được hưởng thụ cuộc sống giống như một công chúa, thứ mà từ trước đến nay tôi chừng từng được nếm qua. Nhưng khi những điều ấy đã trở thành thói quen, mấy người nhà họ Lăng các người lại lần lượt xa lánh tôi. Ngay cả con trai Lăng Ngạo của bà, anh ta cũng không thèm nhìn đến tôi. Nếu như thật sự xem tôi là con gái của bà, tại sao cả nhà này lại không dung nạp tôi?”
"Trước kia tôi từng nghĩ, có lẽ bởi vì quan hệ người ngoài, cho nên những đại tiểu thư, đại thiếu gia kia không muốn gặp mặt. Vì thế tôi mới ra sức lấy lòng bà, cố gắng trở thành một người phụ nữ xứng đáng với anh Ngạo, tôi đã rất nỗ lực, thế nhưng lại bị con tiện nhân Lam Duê kia phá hoại. Nếu không có con tiện nhân ấy….”
"Bốp”
Hung hăng tát một cái, đó chính là hành động tàn nhẫn mà Lăng Ngạo dành cho Hải Linh.
"Đừng để cho tôi nghe thấy bất kỳ một câu nào sỉ nhục đến Lam Duê từ trong miệng cô, bằng không, tôi nhất định sẽ khiến cho cô sống không bằng chết!"
Từ trên cao nhìn xuống người ngã ngồi trên đất, mái tóc thật dài che khuất nửa gương mặt, làm người ta không nhìn thấy vẻ mặt của ả vào lúc này.
.......còn nữa ......
từ ngẩng đầu lên, mặt không vẻ gì nhìn gương mặt lạnh lùng của Lăng Ngạo: “Ở trong mắt anh, anh vẫn coi trọng cô ta như vậy? Ngoại trừ nắm giữ quyền thế trong tay lớn hơn tôi một chút, rốt cuộc tôi có điểm nào thua kém cô ta? Các người một hai đối xử với tôi thế này, chẳng lẽ không sợ gặp phải báo ứng sao? Rõ ràng là các người thiếu nợ tôi, là các người thiếu nợ tôi, bây giờ lại đi đối xử với tôi như vậy.”
"Thiếu nợ cô? Hải Linh, đến tận bây giờ tôi vẫn không thể ngờ, qua nhiều năm như vậy, cô lại đi ôm cái tư tưởng ấy để sống trong nhà họ Lăng.” Giọng nói của mẹ Lăng có phần run rẩy, làm sao đi nữa bà cũng không nghĩ ra, đứa con gái mình cưng chiều như bảo bối trong tay lại luôn ôm ấp tư tưởng đó trong lòng bấy lây nay: “Năm đó, ba của cô phản bội nhà họ Lăng, tôi nể tình cô tuổi nhỏ không hiểu chuyện, cho nên cầu xin thủ lĩnh khi ấy, chính là ông nội của Lăng Ngạo tha cho cô.
Hơn nữa, cũng nể tình ba cô lập được một chút công lao. Chúng tôi cố gắng để cô cảm thấy thoải mái khi sống ở đây, không muốn cô áy náy trong lòng, cho nên mới đi nói dối như vậy, nói với cô, ba của cô là vì cứu tôi mà chết. Nhưng mà, làm sao tôi cũng không nghĩ ra được, một lời nói dối mang mục đích tốt, lại trở thành cái cớ để cô liên tiếp phạm sai lầm.”
"Cô nói tôi không xem cô là con gái ruột thịt của tôi, thậm chí không để cho cô gọi tôi bằng mẹ. Hải Linh, chính lương tâm của cô hiểu rõ nhất, ban đầu không phải do cô khăng khăng gọi tôi bằng dì hay sao? Có phải chính bản thân cô không đồng ý gọi tôi bằng mẹ? Nhưng bây giờ lại đi trách ngược lại tôi. Tôi thật sự rất thất vọng, cực kỳ thất vọng.”
"Tự cô suy nghĩ kỹ lại xem, lúc cô vừa đặt chân vào cái nhà này, mọi người đối xử với cô thế nào? Cô chỉ biết trách móc chúng tôi đối xử với cô không giống người trong nhà, lại không nghĩ tới, cô vừa đối xử thế nào với người trong nhà của tôi? Một kẻ đi giận dữ với người khác, còn không biết tự nhìn lại bản thân, Hải Linh, tôi nghĩ, ban đầu dẫn cô về nhà này chính là một sự sai lầm.”
Có chút mệt mỏi ngồi tựa lưng vào