khiến cô ta cảm thấy vô cùng tức giận và nhục nhã. Sau lại nhìn thấy người ngồi bên cạnh Lăng Ngạo, Lam Duê tươi cười thong thả nhìn cô ta, ánh mắt không dằn được sự ghen tỵ điên cuồng.
Rõ ràng vị trí ấy vốn dĩ nên thuộc về cô ta, rõ ràng người nên nhận được sự chào đón của cả nhà này là cô ta. Tại sao hết lần này đến lần khác đều bị con tiện nhân Lam Duê ấy tước đoạt.
Không cam tâm, ả tuyệt đối không cam tâm.
"Ái chà, thật là một đôi mắt xinh đẹp động lòng người.” Lam Duê ưu nhã đứng dậy đi tới trước mặt của Hải Linh, hơi cúi người, đưa tay nâng cằm cô ta lên, cười nói.
"Cút ngay!" Bộp một tiếng hất tay của Lam Duê ra, Hải Linh bất thình lình đứng lên từ trên đất, dáng vẻ chán ghét thụt lùi về phía sau vào bước, ánh mắt lộ rõ vẻ oán hận ngoan độc: “Lấy cái tay bẩn thỉu của cô ra, không được chạm vào tôi.”
Lam Duê ngồi dậy, vuốt vuốt mu bàn tay, ngược lại không hề để tâm.
"Tay bẩn à?" Xòe mấy ngón tay trắng nõn xinh đẹp, Lam Duê nhìn chúng dưới ánh đèn, nỉ non: “Qủa thật đôi tay này không hề sạch sẽ, dẫu sao cũng dính nhiều máu tươi như vậy. Thật ra cô rất thông minh, biết rõ đôi tay của tôi rất bẩn. Hải Linh, cô biết đôi tay xinh đẹp một cách kỳ lạ này, rốt cuộc đã giết bao nhiêu người không?”
Bắt đầu từ năm mười lăm tuổi, đôi tay này đã không còn sạch sẽ nữa, khi cô mười bốn tuổi, có lẽ còn có thể bận tâm đến rất nhiều chuyện mà không dám ra tay hạ sát.
Nhưng một năm sau đó, từ khi giết được người đầu tiên, sự tàn nhẫn đã hoàn toàn xâm chiếm con người cô.
Tuy rằng quả thật Hải Linh nói chẳng ra làm sao, nhưng Lam Duê cũng không muốn đi giải thích cho những chuyện mình đã làm. Sự thật vẫn là sự thật, không nói, cũng không có nghĩa là người khác không biết, muốn che giấu, chẳng qua là tự lừa mình dối người mà thôi.
Cô chưa bao giờ làm những chuyện vặt vãnh như vậy.
Lời nói của Lam Duê, khiến mọi người nhà họ Lăng chợt trở nên trầm mặc.
Đối với những gia tộc hắc đạo như bọn họ, có ai chưa từng giết mấy mạng người trong tay. Ngoại trừ những vị thiếu gia tiểu thư được bảo vệ cẩn thận, thử hỏi có tay của ai sạch sẽ đâu.
Hải Linh trợn to hai mắt, hung hăng nhìn Lam Duê hời hợt nói qua quá khứ giết người của mình, thậm chí còn bảo cô ta đoán xem đã giết được bao nhiêu người, đây quả thực là ác ma.
"Cô là một người phụ nữ ác độc, cô không sợ bọn họ tìm cô đòi mạng? Lăng Ngạo, anh nhìn thấy rõ chưa, thủ đoạn của người phụ nữ này tàn nhẫn, ác độc dường nào. Anh thử nhìn xem anh chọn trúng người thế nào, rõ ràng em là người xứng đáng với anh. Bây giờ anh nên biết hối hận đi là vừa, nhất định anh sẽ hối hận, nhất định….”
Lăng Ngạo đứng lên, dưới ánh mắt mong đợi của Hải Linh, chậm rãi đến gần Lam Duê, chỉ cười không nói . . . . . .
~Hết Chương 108~
"Ghê tởm!"
Đứng sóng vai với Lam Duê, đôi môi mỏng của Lăng Ngạo lạnh lùng khạc ra hai chữ này.
Có lẽ những người này sẽ cảm thấy, trên tay nhuốm đầy máu tươi chính là tượng trưng cho ác ma. Thật ra thì kẻ thật sự đáng sợ chính là kẻ hở chút ra là mở miệng nói câu nhân nghĩa đạo đức, vì người này người kia, ai thiếu ai những gì, người như vậy mới là kẻ đáng sợ nhất.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Hải Linh, Lăng Ngạo liền nhìn ra đáy mắt dối trá của cô ta, cũng chính vì vậy, nên dù mẹ có yêu cầu thế nào, anh cũng không đồng ý gần gũi với cô ta.
Từ trước đến nay anh chưa bao giờ nghĩ rằng Hải Linh sẽ là một người chịu yên phận ở trong gia đình này, anh biết cô ta là người có dã tâm không nhỏ. Chỉ là có rất nhiều chuyện, anh không muốn nhúng tay vào, cho dù ánh mắt của mẹ đã bị che mờ, nhưng ở nhà họ Lăng có nhiều người như vậy, không phải ai cũng là người mù.
Không để ý tới, không phải để mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm, mà là tin tưởng vào những người còn lại trong nhà.
Hải Linh ngơ ngác nhìn Lăng Ngạo, trong lúc nhất thời thật sự là không biết nên nói gì.
Rõ ràng không phải là như thế này, rõ ràng anh ta nên hối hận, rất hối hận, hối hận cầu xin cô trở lại bên cạnh anh, tại sao lại không phải như vậy?
"A, Hải Linh, hình như cô vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng hoa lệ không có ranh giới thiết thực của mình.”
Lam Duê đến gần, đưa tay nâng cằm cô ta lên, đôi con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vào hai mắt cô ta, dường như muốn xoáy sâu vào tận linh hồn.
Bị đôi mắt ấy nhìn chăm chú như vậy, Hải Linh có cảm giác như mình đang rơi vào vực sâu vô tận, cảm giác sợ hãi bao vây lấy toàn thân.
Cô ta muồn lùi về phía sau, lại bị Lam Duê giữ lấy cằm, cứng rắn cố định cơ thể cô ta lại, không để cô ta có cơ hội nhúc nhích.die»ndٿanl«equ»yd«on
Có vẻ như Lam Duê rất hưởng thụ khi nhìn vào ánh mắt đượm vẻ sợ hãi của cô ta, khóe miệng khẽ nhếch: “Hải Linh, cô đang sợ ư? Không cần sợ hãi, tôi sẽ không giết cô. Dầu gì cô cũng là tiểu thư của nhà họ Lăng, sống an nhàn sung sướng nhiều năm như vậy, nếu như tôi ra tay giết cô rồi, không phải sẽ khiến mọi người trong nhà họ Lăng cảm thấy không thoải mái hay sao? Cho nên, cô cũng không cần lo lắng tôi sẽ làm gì cả!”
"Dù cô đã từng gây khó dễ cho tôi rất nhiều lần, tôi cũng sẽ không so đo. Bởi vì từ trước đến nay tôi chưa
