bao giờ xem trọng nó, cũng không cho rằng năng lực của cô có thể làm tổn hại đến tôi. Cô biết không? Mèo thích nhất là quá trình bắt chuột, dù biết cô đã làm ra nhiều động tác như vậy, nhưng tôi vẫn vờ như không biết gì cả. Hải Linh, với cái đầu óc không quá thông minh như cô, làm sao có thể trở về nhà họ Lăng một lần nữa?”
Nói xong, Lam Duê chợt buông bàn tay đang giữ lấy cằm của Hải Linh ra, mặc cô ta mất hồn ngã về phía sau, ngồi bệch xuống đất.
Quay mặt sang, Lam Duê tươi cười nhìn mẹ Lăng, nói: "Mẹ, đây là cô con gái mà mẹ xem như máu mủ ruột thịt bấy lâu nay, vậy thì con giao cho mẹ xử trí. Mẹ yên tâm, con sẽ không nói gì, mặc dù là chuyện có liên quan đến con, nhưng nói thế nào thì đây cũng nằm trong phạm vi con không tiện nhúng tay vào. Dù mẹ có quyết định ra sao, con cũng sẽ không có ý kiến, tuyệt đối đồng ý. Còn về vị tiểu thư đột nhiên xuất hiện này, phiền mẹ giao cho con.”
Nói xong, không buồn để ý đến Hải Linh đang ngồi trên đất. Giương mắt liếc nhìn Lăng Ngạo đứng bên cạnh, mím môi cười một tiếng, sau đó rời khỏi phòng khách.
Mặc dù cô là chủ mẫu của nhà họ Lăng, nhưng biết rõ chuyện gì nên và không nên nhúng tay vào.
Dù Hải Linh có phạm phải lỗi lớn hơn nữa, dù cô thật sự có quyền xử lý Hải Linh, nhưng chung quy vẫn đế ý đến tâm tình của mọi người nhà họ Lăng.
Dẫu cho bọn họ cũng rất không hoan nghênh Hải Linh, nhưng dù sao đi nữa, đó cũng là chuyện của bọn họ.
Về mặt này, từ trước đến nay Lam Duê rất thoáng.
Nếu có chuyện phiền phức, nhất định sẽ không nhúng tay vào nhiều.
Điều quan trọng hơn là, chuyện của Hải Linh có liên quan đến Lam Duê, nhất định Lăng Ngạo sẽ thay cô xử lý.
Nói như vậy, cô có thể rời khỏi.die»ndٿanl«equ»yd«on
Trước đó, đương lúc Lam Duê và Hải Linh đang nói chuyện, Vân Trạch đã mang kẻ chủ mưu đi.
Lam Duê vừa ra khỏi biệt thự nhà họ Lăng, đã có một chiếc xe hơi đen nhánh chờ sẵn ở bên ngoài.
"Hải Linh, hy vọng vào thời khắc sau cùng, cô có thể biểu hiện tốt một chút!”
Lam Duê đứng trước cửa xe rộng mở, nhìn căn biệt thự rực rỡ ánh đèn, khóe môi cụp xuống, giữa tròng mắt đen lóe ra ánh sáng kiên định.
Xoay người, lên xe, động tác tự nhiên không chút đình trệ.
Tất cả mọi người trong nhà họ Lăng đều không ngờ Lam Duê lại lựa chọn thời điểm này để rời đi, tất cả bọn họ đều cho rằng cô sẽ ra tay xử lý kẻ chủ mưu thật nặng.
Sau khi Lam Duê rời khỏi, Lăng lão ông thở dài, đứng lên, chống gậy, nói: "Đã trễ thế này, muốn giải quyết thế nào thì nhanh lên một chút, sáng mai còn phải dậy sớm!"
"Vâng, cha!" Mẹ Lăng gật đầu một cái, đáy mắt bình tĩnh không một gợn sóng tâm tình.
Tất cả mọi người trong nhà họ Lăng thấy Lăng lão ông đứng dậy rời khỏi, cũng ăn ý đứng lên, lặng lẽ đi theo sau lưng Lăng lão ông trở về phòng.
Nói cho cùng, mặc dù là chuyện của nhà họ Lăng, nhưng trên thực tế, là chuyện riêng của Lăng Ngạo.
Thân là chủ mẫu của nhà họ Lăng mà Lam Duê còn kiêng dè, bọn họ càng thêm không có quyền nhúng tay vào chuyện như vậy. Huống chi, bản thân bọn họ cũng không thích Hải Linh, lại càng không muốn xem bây giờ cô ta bày ra bộ mặt thiếu nợ đó với mục đích gì.
Bọn họ cũng không hiểu, tại sao hồi bé Hải Linh được mang về nhà, hồn nhiên đáng yêu là thế, nhưng từ bao giờ lại trở nên mưu toan như vậy, từ lúc nào lại khiến bọn họ nảy sinh cảm giác chán ghét đối với cô ta?
Quên, thậm chí bọn họ cũng đã quên rồi !
Điều duy nhất còn nhớ chỉ là đôi mắt tinh khiết dần dần nhuốm màu dục vọng tham lam.
"Dì. . . . . ."die»ndٿanl«equ»yd«on
"Cô không cần gọi tôi như vậy!"
Giọng nói khàn khàn của Hải Linh mới vừa vang lên, mẹ Lăng không chút lưu tình cắt đứt lời của cô ta.
"Tôi rất thất vọng, Hải Linh, thử nói xem, qua nhiều năm như vậy, tôi đã từng đối xử tệ bạc với cô chưa, tại sao bây giờ lại thành ra bộ dạng này?”
"Suốt những năm qua, trong lòng tôi luôn xem cô như là con ruột mà đối đãi, đối với những đứa cháu gái trong nhà họ Lăng chẳng khác gì nhau. Tôi dám khẳng định, cách tôi đối đãi với cô từ trước đến nay không thẹn với lương tâm. Nhưng Hải Linh, đây chính là cách mà cô báo đáp cho tôi sao? Hết lần này đến lần khác gây tổn hại đến con dâu của tôi, đây chính là cách cô trả ơn cho tôi ư?”
"Thật ra thì mấy năm vừa qua, tôi một mực nghĩ, có phải cô đã thật sự thay đổi hay không, trong thâm tâm tôi vẫn hy vọng cô biết ăn năn hối cải. Nói như vậy, tôi mới có thể đón cô trở về nhà họ Lăng một lần nữa, ở trong nhà này, sống một cuộc sống như trước kia. Cô có biết lúc vừa gặp lại cô, thấy cô đã thay đổi, khiến cho tôi vui mừng thế nào không, tôi cho rằng cô đã tự biết sai rồi. Nhưng sau khi chung sống, tôi mới phát hiện, thì ra tất cả đều là giả. Qủa thật cô có thay đổi, nhưng chỉ càng làm cho tôi trở nên thất vọng!”
"Cô cho rằng tôi không biết gì ư? Cô muốn đối phó với Lam Duê, muốn hại ba đứa cháu trai của tôi, chẳng lẽ tôi không biết sao? Tôi chỉ vờ như không thấy, cố tình cho cô cơ hội sửa chữa lỗi lầm mà thôi. Cô nói xem tại sao tôi phải giao cháu của mình cho nhà mẹ Lam Duê? Hải Linh, cô thật sự nghĩ rằng tất cả mọi người trong nhà đều ngu ngốc cả sao?”
