Old school Swatch Watches
Vợ Tôi Là Paparazzi

Vợ Tôi Là Paparazzi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211293

Bình chọn: 7.00/10/1129 lượt.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô lại nghe thấy tiếng bước chân của Diệp Tu, càng lúc càng gần, rồi dừng lại ở trước cửa, sau đó là tiếng cửa chuyển động. Anh mở đèn.

Lúc này Giản Ái đang nằm ở trên giường miễn cưỡng ngồi dậy cười cười. “Sao lại tới đây.” Cô thấp giọng nói, “Tôi sẽ không phản kháng, nhưng anh phải biết giữa nam và nữ ngoài chuyện này, thực ra còn có thể cùng nhau xem phim, ca hát, hoặc là nắm tay nhau cùng đi dạo phố.”

Ánh mắt Diệp Tu yên lặng nhìn mặt cô, bình thản tuyên bố: “Đây là phòng tôi.”

Cái gì?

“Nhưng ở đây đâu có quần áo của anh.” Tim Giản Ái càng đập càng nhanh, sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi rồi.

“Quần áo ở trong phòng để quần áo!” Dáng điệu của anh chẳng khác nào đang nhìn một kẻ ngốc: “Cái này mà cô cũng không biết sao?”

Diệp đại gia, không phải ai cũng có nhiều tiền đến mức phải làm một cái phòng để quần áo đâu.

“Ở đây cũng không có giày của anh.”

“Giày để ở ngoài huyền quang (nơi giao giữa cửa ra vào và phòng khách). Trong phòng để quần áo cũng có.” Diệp Tu vén chăn chui vào. “Tất và caravat lần lượt để ở trong ngăn tủ màu đen và màu nâu trong phòng để quần áo. Thế nào, còn muốn hỏi gì nữa không?” Anh vừa nói vừa kéo Giản Ái đang lui ra góc giường vào lòng.

Bỗng nhiên di động Giản Ái để trên bàn trà reo lên như sấm sét. Giản Ái vừa há miệng, Diệp Tu đã vắt ngang người cầm lấy di động của cô, ấn nút loa ngoài: “Alo!”

“Alo!” Một tiếng alo vừa ngập ngừng vừa rung rung vang lên cao ngất. “Giản Ái hả?”

Là tổng biên tập Đinh.

Diệp Tu hừ một tiếng, “Cô ấy đang ngồi xổm trong góc phòng khách sạn dò la chuyện của Diệp Tu.”

“Vậy anh là ai?”

Diệp Tu quay sang Giản Ái dùng khẩu hình yên lặng nói: giọng sếp cô thật ẻo lả.

Giản Ái muốn giật lấy di động nhưng lại không dám, đành phải âm thầm khẩn cầu trong long là tổng biên tập Đinh đừng nói gì lỡ lời.

“Tôi là phục vụ khách sạn, cô ấy vừa mới lấy tiền hối lộ tôi, cho nên tôi đành phải giữ di động của cô ấy.” Diệp Tu không chút để ý vươn bàn tay ở bên ngoài lớp áo vuốt ve đỉnh núi trước ngực cô.

Giản Ái tức giận hóa thành xấu hổ liều mạng hất tay anh ra, nhưng Diệp Tu lại làm bộ như muốn cầm di động đi ra ngoài, thấy vậy, cô nhất thời ỉu xìu suy sụp hạ tay xuống.

“Thật à!” Lúc này tổng biên tập Đinh ở bên kia đầu dây hình như vỗ đùi một cái. “Từ Hành Phong quả nhiên không có gạt tôi, cô ấy đúng là đang theo dõi tin tức tuyệt mật của Diệp công tử. Nhưng mà anh bảo với cô ấy, cấp trên có người xuống thông báo, nói không được đăng chuyện của anh ta. Cho nên anh bảo cô ấy khẩn trương quay về, tôi sẽ phân cho cô ấy việc khác.”

Giản Ái bị anh vuốt ve mà thở hổn hển, ngồi dậy muốn giật lấy di động, Diệp Tu lại tóm chặt lấy tay cô. “Lại phân cho cô ấy chuyện gì?”

“Chuyện của Phương Chỉ Hiểu.” Nói tới đây, tổng biên tập Đinh đột nhiên do dự: “Anh rốt cuộc là ai?”

“Tôi nói tôi là Diệp Tu anh có tin không?” Diệp Tu ngả ngớn đáp lời.

Có quỷ mới tin ấy! Tổng biên tập Đinh cường thế nói: “Tôi ra lệnh cho anh lập tức trả di động lại cho Giản Ái.”

“Không được! Diệp Tu đang dẫn một cô nàng vào trong phòng khách sạn mây mưa. Giản Ái đang trốn ở dưới giường anh ta nghe lén.”

Nghe nói như thế, Giản Ái gần như muốn xỉu. Diệp Tu vừa cởi áo ngực của cô, vừa cười, khóe mắt đuôi lông mày đều là cái vẻ xảo trá, đùa dai: “Nghe nói không phải là công chúa đàn dương cầm, cũng không phải tài nữ gì, mà là một nhân viên rửa rau dưới nhà bếp của khách sạn.”

Giản Ái khẽ nhếch môi câm nín.

“À!” Tổng biên tập Đinh bán tín bán nghi. “Có khả năng đó sao?”

“Vì sao không có khả năng, phòng của bọn họ cũng là do tôi đích thân mở cửa. Chẳng lẽ tin độc nhất vô nhị như vậy mà tạp chí mấy người không muốn sao?” Diệp Tu nâng cằm Giản Ái lên, khẽ hôn lên môi cô một cái.

“Nhưng mà?” Tổng biên tập Đinh trong lòng bắt đầu đấu tranh, một bên là tin tức có sức công phá, một bên là cấp trên nghiêm lệnh.

“Nhân viên kia của anh đã nghĩ ra được một cách tốt.” Diệp Tu đưa tay thò vào trong áo Giản Ái, đầu ngón tay không ngừng tùy ý vỗ về chơi đùa bờ ngực cong. “Cô ấy dùng phương pháp ám chỉ ẩn danh sau đó mới công bố tin, cho nên anh không cần lo lắng mệnh lệnh của cấp trên.”

Đầu bên kia điện thoại tổng biên tập Đinh do dự rồi cuối cùng nói: “Được rồi, anh bảo cô ấy cứ tiếp tục… ở dưới giường… à thám thính tin tức này.”

Giản Ái một lần nữa muốn vặn bung tay Diệp Tu ra nghe nói như thế vẫn nhịn không được cười khẽ một tiếng. Diệp Tu liếc mắt nhìn cô một cái, Giản Ái vội vàng lấy tay che miệng lại. Nhưng để ý phía trên thì lại quên mất phía dưới.

Diệp Tu thừa dịp tay cô không còn cản trở nữa, nhân cơ hội liền đẩy ngã cô, sau đó lưu loát cởi quần cô, lúc đang kéo chân cô tính cập bên thì tổng biên tập Đinh lại người không biết thì không thấy sợ tiếp tục anh dũng khiến người ta ghét: “Đúng rồi, anh làm ở khách sạn nào.”

Diệp Tu không lưu tình chút nào vừa định ném di động đi, nhưng dưới ánh mắt khẩn cầu của Giản Ái lại nhịn cơn tức xuống. “Nhạc Nhã Hiên!”

“Nhạc Nhã Hiên!” Tổng biên tập Đinh hét lớn: “Diệp Tu hình như không ăn cỏ gần hang.”

Diệp Tu dùng sức gầm lên v