XtGem Forum catalog
Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324411

Bình chọn: 8.00/10/441 lượt.

gả cho ai, mới có thể làm cho trong nhà thăng tiến nhanh!! Làm sao ông trời lại không đồng tình với tao?”

Hạ Tuyết vẫn trầm mặc nhìn ả, không dám tin người bạn thân từ nhỏ này cư nhiên sẽ nói ra lờ nói này, cô có chút hoài nghi hình như mình đang trong mộng, phập phồng……

“Tao thật vất vả…… thật vất vả……” Trong lòng Cẩn Nhu tê rần, nước mắt rơi xuống, tiếp tục nói: “Tao thật vất vả mới tìm được một người thiệt tình yêu tao, tính toán thoát đi nhà này cả đời, sau đó sống một cuộc sống hạnh phúc, chính là ông trời không theo nguyện vọng con người, ngay tại thời điểm bọn tao phải bỏ trốn, tao lại phải hiến thân cho ông già chết tiệt kia…… Mày có biết lòng tao đau bao nhiêu không? Nhân sinh của tao, vẫn bị người ta áp đặt…… Tao phẫn hận nhân sinh như vậy, tao hận mọi người……”

Hạ Tuyết rơi lệ nhìn ánh mắt bạn thân, đáng sợ cùng âm trầm như vậy, cô cười buồn bả, sau đó mới nghẹn ngào hỏi: “Cho nên cô sẽ bán đứng tôi như vậy…… Dùng cơ thể của tôi đổi hạnh phúc của cô…… Tôi đã làm chuyện thực xin lỗi cô sao? Cô muốn trả thù những người đó, liên quan gì đến tôi?”

“Sai lầm lớn nhất của mày, chính là mày bị bệnh nan y!” Cẩn Nhu vô tình nói.

“Bác sĩ còn chưa thông báo kết quả!! Tôi không nhất định sẽ chết!!” Hạ Tuyết phẫn nộ kêu to.

“Nhưng cũng không khác chết bao nhiêu đi……” Cẩn Nhu lãnh đạm nói: “Mỗi ngày chảy máu mũi như vậy, không phải sắp chết sao? Một cái thân thể phải chết, tao sử dụng thì như thế nào? Đáng tiếc, tối hôm qua thượng đế vẫn thả cho mày một con ngựa, cho mày một viên kẹo ngọt to đùng, cho mày ngủ trên giường của tổng giám đốc tập đoàn tài chính Hàn thị…… Từ nay về sau thăng tiến rất nhanh, mày còn không cảm tạ tao sao? Nhưng tao nói cho mày, mày đừng đắc ý…… Cho dù mày muốn hưởng thụ, cũng không được bao lâu……”

Edit: tooblue

Cuồng phong rống giận, tuyết bay tán loạn……

Hai người từng là bạn bè tốt nhất, ở trước vận mệnh, trở mặt……

Hạ Tuyết không nói nữa, chậm rãi xoay người rời đi……

Cẩn Nhu lạnh lùng nhìn làn váy tao nhã màu đỏ thẩm của Hạ Tuyết…… “Cứ cố gắng nếm thử một chút cảm giác của kẻ có tiền đi…… Nếu không phải tối hôm qua tao giúp mày một phen, có thể mày còn đang ăn cơm trắng, vừa ăn vừa cầm khăn lau máu mũi…“

Hạ Tuyết không lên tiếng, tiếp tục đi, chân đã lạnh như băng, nước mắt rơi xuống, từng giọt chảy dọc theo khuôn mặt nõn nà……

Cẩn Nhu cũng cắn răng xoay người, kéo hành lý rất nặng, rời đi đến……

Hạ Tuyết càng đi tâm càng đau, rốt cục vẫn là xoay người, nhìn bạn thân biến mất ở trong tuyết bay, nước mắt của cô rơi, khổ sở ngồi xuống, khóc nói: “Một câu thực xin lỗi…… Tôi đã có thể tha thứ cho cô…… Bởi vì cô giống tôi, đều là những đứa nhỏ có số rất khổ…… Chỉ cần một câu thực xin lỗi, tôi liền sẽ tha thứ co cô…… Vì sao phải nhẫn tâm như vậy, nói như vậy……”

Cẩn Nhu tiếp tục đi, vừa đi vừa phẫn hận rơi nước mắt…… “Thế Vĩ…… Anh chờ em…… Em nhất định sẽ trở về, em tuyệt đối sẽ không bỏ qua mỗi người bọn họ, em muốn bọn họ hối hận vì đã hủy tình yêu của chúng mình…… Em vì anh, ai em đều có thể bán đứng…… Cho dù là người từng là bạn thân nhất của em………”

Cô nói một phen cho hết lời, lau khô nước mắt, tiếp tục đi……

Hạ Tuyết nghĩ bạn thân sắp đi đến nơi đó? Nhân sinh của cô ấy, sẽ thế nào?

Di động lại vang lên……

Hạ Tuyết vội vàng tiếp điện thoại…… “A lô……”

“Hạ Tuyết” Viên Trường mỉm cười chào.

“A…… Thực xin lỗi……” Hạ Tuyết vội vàng lau khô nước mắt nói với Viên Trường: “Thực có lỗi, nhờ dì giúp trông Hạ Hân lâu như vậy, cháu lập tức trở về đi……”

“Không vội…… Đứa bé này thực ngoan…… Chỉ là tối hôm qua cháu tắt điện thoại, cho nên bác sĩ cho cháu, cháu không nghe…… Điện tới nhà của chúng ta, bác sĩ nói cháu phải đi bệnh viện…… Nói có chuyện gấp……” Viên Trường nói.

Thân mình Hạ Tuyết mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt ngã ngồi trên tuyết, sợ tới mức run rẩy bất an……

“Hạ Tuyết? Cháu làm sao vậy? Cháu có việc gì sao?” Viên Trường lo lắng hỏi…… “Mấy ngày nay dì thấy thân thể chúa có chút không khỏe…… cháu có chuyện gì, nhất định phải nói với dì…… Dì nhất định sẽ giúp cháu ……”

Hạ Tuyết cái gì cũng nói không nên lời, thân càng ngày càng đáng sợ run rẩy, trái tim sắp ngừng đập, cô sợ tới mức sắc mặt trắng bệch nhìn tuyết khắp trời, giống như thiên đường…… Đây là thiên đường sao? Mẹ…… Mẹ…… Con rất sợ hãi…… Con rất sợ một mình đi bệnh viện đối mặt với hết thảy…… Mẹ……

Hạ Tuyết nắm di động, khóc lên……

Edit: Tooblue

Xe taxi chậm rãi dừng ở trước bệnh viện……

Hạ Tuyết cắn răng mang giày cao gót, chịu đau, sắc mặt tái nhợt vô lực đi xuống xe, đứng ở trước bệnh viện, nhìn một màu trắng thê lương, hốc mắt của cô rưng rưng, cắn răng cười nói: “Đúng…… Chính là như vậy…… Luôn phải đối mặt …… Lại không rõ ngày nào sẽ chết…… Hiện tại mình còn có thể nhìn thấy mặt tròi, không phải sao? Thế giới này vẫn là của mình……”

Cô đi nhanh vào bệnh viện……

Lầu hai……

“Ngày hôm qua người bệnh vừa mới tới kia, liền như vậy đi rồi sao?” Có cô y tá thực kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy…… Tối hôm qua nửa đêm đi ……”

“Rất đáng tiếc, cô gái kia mới mười tám tuổi thôi……”

“Ai…… Sống chết có số“

Hai y tá vừa nói chuyện