vừa đi qua Hạ Tuyết, một người đụng trúng bả vai Hạ Tuyết một cái, cả người thân mình Hạ Tuyết mềm nhuyễn trên mặt đất, sợ hãi đáng thương run rẩy, rối loạn nhìn hoàn cảnh chung quanh, một đoàn màu trắng sáng giống là ánh sáng thiên đường, ở nơi nào đó sẽ mở ra một cánh cổng……
“Cô không sao chứ?” Hai y tá khẩn trương nâng Hạ Tuyết dậy, nhìn bộ dáng cô đáng thương, đều nói không ra lời……
“Không có việc gì……” Hạ Tuyết nuốt nuốt cổ họng, thở gấp gáp, tay run rẩy vịn trên mặt tường, từng bước một đi đến văn phòng bác sĩ……
“Chân của cô bị thương……” Có một y tá khẩn trương nói với Hạ Tuyết: “Gót chân chảy máu…… Muốn đi băng bó một chút không?”
Đầu óc Hạ Tuyết trống rỗng, chỉ cảm thấy thân run rẩy lạnh như băng, vô lực suy yếu nói: “Băng bó gì chứ…. Máu có cái gì phải trân quý ? Máu của tôi là không đáng trân quý nhất……… Máu của tôi đã hư, cho tôi ta sống không được……”
Cô nói xong, nước mắt liền tràn mi, chảy qua môi tái nhợt, dọc theo cằm rơi xuống…… Cô mở to hai mắt mông lung đẫm lệ, nhìn văn phòng bác sĩ ngay trước mắt, cô lại cắn răng một cái, ngồi chồm hổm ở góc tường cạnh cửa, nhẹ giọng nức nở……
“Không có việc gì đi……” Một giọng nam từ tính thực êm tai, từ phía trên đỉnh đầu Hạ Tuyết truyền đến……
Hạ Tuyết ngẩng đầu, trừng mắt hai mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông trước mặt, mặc áo màu blouse trắng, đeo kính cận, tay cầm một sấp tài liệu chuẩn đoán bệnh, tao nhã nhìn Hạ Tuyết, nhưng bởi vì hắn là bác sĩ, có lẽ theo thói quen nhìn người bệnh này đáng thương, ánh mắt của hắn, vẫn là thản nhiên , không có nhiều đồng tình cùng thương tiếc……
Hạ Tuyết nhanh lắc đầu, lau khô nước mắt, nhẹ giọng nói…… “Không có việc gì……”
Hàn Văn Kiệt nhìn kỹ Hạ Tuyết một chút, mới nhẹ dùng ngón tay thon dài, mở cửa, mới chậm rãi nói với Hạ Tuyết: “Cô chắn cửa của tôi……” Edit: Tooblue
Hạ Tuyết vừa nghe, mới quay đầu, nhìn cửa văn phòng, cô vội vàng dời thân, mới nói: “Thực xin lỗi……”
Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn cô một cái, đẩy cửa ra đi vào văn phòng……
Hạ Tuyết vẫn ngồi chồm hổm ở góc tường, yên lặng rơi lệ……
Cửa chậm rãi mở ra…… Hàn Văn Kiệt cầm theo báo cáo chẩn đoán bệnh, đi ra, nhìn thoáng qua bộ dáng Hạ Tuyết buồn bả, suy nghĩ vài phần, mới nhẹ gọi…… “Hạ…… Tuyết?”
Hạ Tuyết vừa nghe có người kêu mình, liền mờ mịt ngẩng đầu, nhìn vị bác sĩ vừa rồi lại đi ra, cô sửng sốt, nước mắt lại rơi……
Hàn Văn Kiệt không có biện pháp nhìn thoáng qua mặt cô gái cùng những giọt nước mắt đang rơi, hắn bật cười một chút, sau đó mới giơ giơ tư liệu trong tay, nói: “Cô tên là Hạ Tuyết đi?”
“Phải….. Làm sao anh biết……” Hạ Tuyết suy yếu vô lực hỏi hắn…… Chính là vừa hỏi xong, xoang mũi nóng lên, máu lại chảy ra, cô rất nhanh bóp mũi của mình, ngửa đầu thở phì phò……
Hàn Văn Kiệt lập tức nói: “Vào đi thôi! Bác sĩ Lưu hôm nay có ca giải phẫu quan trọng, bảo tôi tới gặp cô giảng giải một chút bệnh tình của cô……”
Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, vừa bóp mũi, vừa sợ hãi nhìn hắn…… “Phải không? Tôi sắp chết, phải không? Tôi có bệnh nan y! Tôi sống không lâu…… Đúng không?” Cô nói hết lời, thân mình mềm nhũn ở trong lòng ngực hắn, sắp khóc rống lên……
Hàn Văn Kiệt nghe tiếng khóc bất lực của Hạ Tuyết, hắn khẽ thở dài, không có cách nào ôm cả người cô đi vào văn phòng, nhẹ đặt cô ở trên giường chẩn bệnh, lập tức ngồi ở bên cạnh, nắm tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, dùng ngón tay thon dài của mình nhanh kẹp lấy ngón giữa của Hạ Tuyết……… Nhìn một chút……
“Tôi sắp chết…… Em trai của tôi làm sao bây giờ? Tôi không muốn chết…… Tôi không muốn chết……” Hạ Tuyết nằm ở trên giường, khóc rống…….
Hàn Văn Kiệt không để ý Hạ Tuyết khóc, chỉ nhìn xoang mũi của cô ít máu dần, hắn chậm rãi thả lỏng hai tay của cô, lập tức đứng lên, cầm khăn tay trên bàn làm việc, bình tĩnh lau máu trên mặt cho cố, nói…… “Ai nói cô sắp chết? Không phải cô còn chưa nhận bản chuẩn đoán bệnh sao?”
“Bác sĩ không cần an ủi tôi……” Hạ Tuyết lại khóc thành tiếng…… “Tôi biết tôi sắp chết…… Không cần phải giấu chuyện tôi mắc bệnh nan y…… Tôi ngay cả một người thân cũng không có…… Tôi chỉ có còn đứa em trai ba tuổi đáng thương không hiểu chuyện……”
Hàn Văn Kiệt không nói nữa, chỉ thản nhiên lau máu cho cô xong, mới xoay người đi rửa vết máu dính trên tay, nói: “Cô không có việc gì…… Có báo cáo chẩn đoán bệnh rồi…… Cô không có việc gì……”
“Oa……” Hạ Tuyết vẫn nằm ở trên giường khóc lớn tiếng…… “Tôi sắp chết…… Tôi sắp chết…… Tôi sắp chết…… Em trai của tôi làm sao bây giờ?” Cô đột nhiên ngẩn ngơ nhìn trần nhà trắng tươi, thở gấp gáp quay đầu, cố nén kích động, nhìn vị bác sĩ dễ nhìn kia đã sắp xoay người, dùng khăn tay lay tay…… Một chút cũng không có ý tứ trấn an hay nói giỡn……
“Bác sĩ nói cái gì?” Hạ Tuyết lập tức từ trên giường ngồi dậy, khiếp sợ kêu bác sĩ! Edit: Tooblue
Hạ Tuyết giống một học sinh tiểu học, ngồi ở trên ghế trước bàn làm việc, sau đó ngừng thở nhìn bác sĩ dễ nhìn trước mặt lấy giấy bút……
Hạ Tuyết cắn môi, nói cho mình, nhất định phải đè lại loại cảm giác này, vừa rồi mình nghe lầm, sự thật càng làm mình từ thiên đường rớt xuống địa ngục……
Hàn Văn Kiệt trầm mặc lấy báo