cáo, ho nhẹ một cái, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua vẻ mặt khẩn trương của Hạ Tuyết, một bộ biểu tình hoài nghi mình, hắn sửng sốt, nghiêm trang nói: “Làm sao vậy? Không phải tôi mới nói cô không có việc gì sao?”
Hạ Tuyết vừa nghe lời này, giống như mình lại sống lại, giống một đứa bé lại chui vào bụng mẹ, ấm áp mà an toàn, lại có thể mang theo một đôi mắt thuần khiết sáng như tuyết, đến nhìn thế giới tốt đẹp này…… Tưởng tượng đến đây, cô tức lại dùng một loại ánh mắt đầy biết ơn nhìn ân nhân cứu mạng trước mặt……
Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn ánh mắt Hạ Tuyết, thậm chí thờ ơ nâng một ly nước lên uống, mới nhẹ vươn tay, cầm giấy chẩn bệnh nói…… “Bởi vì cô thiếu máu nghiêm trọng, cho nên lần trước trong quá trình thử máu, có thể ảnh hưởng cảm xúc của cô…… Giờ đã có báo cáo, thân thể của cô trừ thiếu máu ra, không có vấn đề nghiêm trọng khác……”
Hạ Tuyết nhất thời không biết nên khóc hay cười….. Chỉ sợ quá vui, đánh nát giấc mộng đẹp này thì làm sao bây giờ? Cô cố nén tâm tình hưng phấn, khẩn trương cùng nghi hoặc hỏi: “Chính là…… Cơ thể của tôi nếu không có gì, sao chảy máu mũi nhiều như vậy?”
Hàn Văn Kiệt kiên nhẫn giải thích cho Hạ Tuyết nghe…… “Ảnh siêu âm biểu hiện, cô bị viêm xoang tương đối nghiêm chứng, hơn nữa đoạn thời gian trước…… Căn cứ bản ghi chép……” Hắn vừa nói vừa mở bản chẩn đoán bệnh: “Căn cứ theo bản ghi chép, cô từng làm việc mấy ngày mấy đêm không ngủ được, không nghỉ ngơi, thân thể không chịu nổi…… Cho nên chảy máu mũi, cũng không có lạ……”
Hạ Tuyết nặng nề thở phì phò…… Vẫn không dám tin điều mình nghe được, cô chậm rãi vươn tay, nhẹ nắm bàn tay Hàn Văn Kiệt cầu cứu, lại hỏi: “Bác sĩ nói chính là sự thật? Không có gạt tôi sao?”
Hàn Văn Kiệt rút tay ra, nghiêm túc nhìn Hạ Tuyết nói: “Thứ nhất: tôi không phải thân nhân của cô, tôi không cần phải… giấu diếm cô! Thứ hai: tôi là bác sĩ, mỗi một câu tôi nói với người bệnh ở bệnh viện, đều phải có trách nhiệm !”
Cả thế giới của Hạ Tuyết tức khắc sáng lạn, cô vui vẻ hưng phấn cười, nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nhìn bác sĩ, nói không ra lời……
Hàn Văn Kiệt không có nhìn cô, cầm lấy bút máy, sau đó nói: “Tôi viết cho cô chút thuốc giảm nhiệt, cô nhất định phải ăn đúng giờ, phải nghỉ ngơi đủ, đừng lấy thân thể ra đùa…… Biết không?”
Hạ Tuyết liên tục rơi lệ gật đầu, nghe bác sĩ quan tâm căn dặn, cảm thấy rất ấm áp……
Hàn Văn Kiệt viết đơn thuốc xong, nói: “Cô đứng lên…… Ngồi lên trên giường đi……”
“A?” Hạ Tuyết khó hiểu nhìn hắn……
Hàn Văn Kiệt biết cô không rõ ràng lắm, liền nói: “Cô đứng lên, ngồi vào trên giường bệnh đi, tôi dạy cho cô cầm máu mũi……”
“À……” Hạ Tuyết vội cởi giày cao gót, cố nén đau đớn ở gót chân, ngồi vào trên giường bệnh……
Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua giày cao gót của Hạ Tuyết nói: “Mang giày cao như vậy đi trong tuyết, khó trách chân bị tổn thương…… Đưa bàn tay ra……”
Hạ Tuyết nhìn hắn, chậm rãi vươn hai tay……
Edit: Tooblue
Hàn Văn Kiệt nhẹ nắm hai tay mềm mại lạnh như băng của Hạ Tuyết, thản nhiên nói: “Cô phải nhớ kỹ, lần sau nếu lại chảy máu mũi, có thể thử phương pháp này, chính là dùng ngón giữa đè mũi …… Phương pháp này rất hiệu quả…… Nhưng là nếu chảy máu nhiều, tự mình xử lý không được, phải đến bệnh viện, tìm bác sĩ…… Biết chưa?”
Hạ Tuyết nghe bác sĩ nói với mình: biết chưa? Nhẹ nhàng ôn nhu, thật thoải mái ấm áp……
Cô không khỏi ngẩng đầu, cảm kích nhìn bác sĩ trước mặt………
Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, ánh mắt hắn vẫn lạnh như nước, rồi lại lộ ra một cỗ hào quang của bác sĩ chuyên nghiệp, hắn không có nói thêm nữa, trực tiếp chỉ bảo Hạ Tuyết: “Vươn ngón giữa của cô, cong lên…… Tôi dạy cho cô……”
Hạ Tuyết chậm rãi vươn ngón giữa, tận lực làm theo……
Hàn Văn Kiệt cũng chậm rãi vươn ngón giữa thon dài của mình, nhẹ ôm lấy tay Hạ Tuyết, sau đó tăng mạnh sức lực nói: “Chính là như vậy…… ôm chặt lấy! Cho đến khi cầm máu mới thôi!”
Hạ Tuyết một cắn môi, đột nhiên sảng khoái cười, nhìn ngón giữa của mình trên ngón tay dài xinh đẹp của bác sĩ, cô nhanh nói: “Tôi đã biết! Cứ như vậy, thân thể có thể khỏe mạnh!”
“Đừng nói đùa! Như vậy chỉ có thể cầm máu!” Hắn nghiêm trang chỉ bảo xong, liền buông lỏng tay ra, xoay người dọn dẹp bản báo cáo chẩn bệnh, còn cầm lấy đơn thuốc đưa cho Hạ Tuyết, nói: “Đi tính tiền thuốc đi…… Cuối tuần lại đây tái khám……”
Hạ Tuyết cầm đơn thuốc, vui vẻ đến rơi lệ nói với Hàn Văn Kiệt: “Cám ơn bác sĩ! Rất cảm tạ bác sĩ, bác sĩ thật sự là ân nhân cứu mạng của tôi! Tôi cả đời làm trâu làm ngựa nhất định sẽ báo đáp bác sĩ……”
Hàn Văn Kiệt thở dài, bất đắc dĩ tựa vào bàn làm việc, mỉm cười nói: “Tôi không có làm gì, đây là thân thể cô còn nghe lời, về sau nhớ kỹ, cho dù còn khỏe mạnh đi làm kiếm tiền như thế nào, nhưng chung quy có một ngày, thượng đế sẽ hỏi thăm cô …… Đi lấy thuốc đi, tôi còn có cuộc họp chẩn bệnh!”
Hạ Tuyết vừa nghe, liền liên tục gật đầu, mang đôi giày cao đến dọa người vào, vui vẻ tính đi ra……
Hàn Văn Kiệt nhìn bóng dáng cô đơn mệt mỏi của Hạ Tuyết, lại xem xét giày cao gót mười thân dưới làn váy đỏ thẫm của cố, lắc lắc đầu, mới kêu một tiếng…… “Chờ một chút…