Duck hunt
Vợ Yêu Ngọt Ngào

Vợ Yêu Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323561

Bình chọn: 9.00/10/356 lượt.



Cô chậm rãi ngoái đầu nhìn lại, ngoài ý muốn rơi vào một đôi mắt đen như hồ nước tĩnh mịch, khiến cô bỗng chốc ngừng hô hấp.

Tại sao anh lại nhìn cô chằm chằm như vậy? Không, quan trọng hơn là, Tại

sao muốn ngàn dặm xa xôi đến đây tìm cô? Là tới vì cô sao?

Nhịp tim trở nên rối loạn, đôi lông mày rủ xuống, ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào anh.

“Tôn tiên sinh…”

“Vô Nộ, Tôn Vô Nộ.”

Cô nghiêng mặt, bên má xuất hiện rặng mây hồng hồng. “Sao anh lại tới đây? Trông anh không giống loại người thích đi du lịch.”

Anh thản nhiên cười một tiếng."Bởi vì em ở chỗ này, mà anh muốn đợi bên

cạnh em." Lần đầu tiên tỏ tình với phụ nữ, địa điểm lại là khu vui chơi

náo nhiệt, tuyệt không phải địa điểm tốt, cứ cho là anh không muốn nói

ra, nhưng tâm tình chờ đợi đã lâu khiến anh bất giác thổ lộ.

Cô khó nén rung động, ngưng mắt nhìn anh một lúc lâu."Anh không phải đang

nói nghiêm túc chứ?" Nhưng anh đường đường là một ông chủ lớn, nào có

thời gian đến nước Mĩ chờ đợi cô?

Đôi mắt trong sáng trở nên

thâm trầm."Anh rất nghiêm túc." Anh không có thời gian nói giỡn với phụ

nữ, một khi đã hạ quyết tâm, thu xếp trước chuyện công ty trong một

tháng tới, sau đó mới đi tìm cô.

Cô đột nhiên bướng bỉnh nháy mắt : “Tôi không đi du lịch ngắn hạn, có thể sẽ chơi cực kỳ lâu đấy!"

"Anh đi cùng em." Tròng mắt đen bình tĩnh khóa lấy hình bóng cô."Em muốn đi Bắc Cực hay Nam Cực, anh đều đi cùng em."

Cô đột nhiên bướng bỉnh nháy mắt mấy cái."Tôi không đi du lịch ngắn hạn, có thể sẽ chơi cực kỳ lâu đấy!"

"Anh đi cùng em." Tròng mắt đen bình tĩnh khóa lấy hình bóng cô."Em muốn đi Bắc Cực hay Nam Cực, anh đều đi cùng em."

"Sự nghiệp của anh thì làm sao đây?" Cô dĩ nhiên sẽ không đi Nam Cực hay

Bắc Cực, cô không thích chịu khổ, nguyên tắc hàng đầu của du lịch là:

thoải mái.

"Có máy vi tính nối mạng, anh có thể làm việc ở bất cứ đâu."

Nàng mê mang nhìn anh. Anh nghiêm túc ?

Mà anh, lại lấy ánh mắt thâm tình rót xuống trên người cô.

"Tôi. . . . . . Hiện tại tôi không muốn nói chuyện yêu đương." Cô quả thật không có tâm trạng.

"Vậy chúng ta cùng nhau đi du lịch." Anh nhàn nhạt nói, không muốn gây áp lực cho cô.

Đây là một hình thức yêu đương sao?

Nhìn ánh mắt sững sờ của cô, Tôn Vô Nộ phát ra một tiếng cười khẽ.

Con người cô, xinh đẹp của cô, lại lần nữa ảnh hưởng tới hình tượng người phụ nữ trong lòng anh.

Anh vốn là người độc lập, tâm tư chưa từng dao động vì phụ nữ, cũng chưa

từng bị đắm chìm trong sự dịu dàng mà làm giảm ý chí chiến đấu, thế

nhưng sự xuất hiện của Doãn Tịnh Thủy đã làm nội tâm từ trước đến giờ

vốn bình tĩnh, lạnh lùng của anh dao động.

Có gì đáng sợ?

Trong cuộc đời mỗi người luôn luôn sẽ vì yêu mà đánh mất trái tim một

lần, bất luận phải trả giá bao nhiêu, vì Doãn Tịnh Thủy, tất cả đều đáng giá.

"Lấy vợ phải lấy Doãn Tịnh Thủy" , sâu trong nội tâm anh rất tự nhiên hiện lên câu nói như vậy.

Nhưng đối với Tịnh Thủy mà nói, Tôn Vô Nộ chỉ là một người xa lạ, cô không hiểu rõ anh.

Du lịch, có lẽ sẽ giúp cô quen thuộc với đủ loại diện mạo của một người.

Đến tháng thứ ba, Đỗ Thiến Dung trở lại Đài Loan bồi ông xã, Tịnh Thủy đi

tới đảo thánh Dolly ở Hy Lạp, một trong những đảo nhỏ đẹp mê người trên

biển Ê-giê (**), Tôn Vô Nộ cũng chứng minh lời hứa của anh, làm bạn du

lịch với cô.

(*) Vịnh phía Đông Địa Trung Hải, xuất hiện trong nhiều thần thoại Hy Lạp, thánh địa du lịch của giới quý tộc.

So với nước Pháp và

Italy, thức ăn ở Hy Lạp không tính là xuất sắc, nhưng bà chủ quán trọ

rất hào phóng làm một bàn thức ăn sáng vô cùng phong phú. Doãn Tịnh Thủy mở cửa nghênh đón ánh mặt trời ấm áp cùng hương vị của biển cả. Cô

quyết định ăn sạch sẽ bữa sáng, như vậy mới có đủ thể lực đi dạo hết hòn đảo nhỏ xinh đẹp này.

Trên bờ cát, từng đôi tình nhân đến

rồi lại đi giống như thủy triều, mọi người tựa như đang hẹn ước, nhất

định phải đứng ở trong biển ôm hôn, sóng biển bao quanh bọn họ, hôn trên biển xong rồi lại trở về đất liền hôn.

Buổi trưa, từ giáo

đường đối diện quán trọ truyền đến từng hồi Thánh Ca, thì ra là đang cử

hành hôn lễ, hòn đảo nhỏ lãng mạn hấp dẫn rất nhiều người tới nơi này cử hành hôn lễ, nhân tiện hưởng tuần trăng mật, so với những địa phương

khác, hôn lễ ở nước ngoài cởi mở hơn nhiều.

Cô dâu kia quay

lưng lại ném hoa cưới, không ngờ lại rơi vào trong lòng Tịnh Thủy, đưa

tới một tràng tiếng vỗ tay hoan hô từ các quan khách, chúc mừng cô sắp

trở thành cô dâu tiếp theo.

"Ách?" Tịnh Thủy nhất thời ngây người, ô, hoa cô dâu, nhịp tim lặng lẽ gia tốc.

Tôn Vô Nộ cười ha ha, "Em có muốn chúng ta kết hôn ở chỗ này hay không?" Lần đầu tiên anh mở miệng cầu hôn cô rất tự nhiên.

"Tôi mới không cần bỏ trốn cùng đàn ông!" Cô xoay người chạy trối chết.

"Aiz… em sẽ bị lạc đường a!" Anh đuổi theo dắt tay cô, quở nhẹ: "Nhận biết phương hướng kém như thế còn dám chạy loạn một mình?"

"Dù sao thì tôi cũng rất ngốc" Tính tình tiểu thư bắt đầu bộc phát.

"Đúng vậy, phụ nữ ngốc mới cần đàn ông bảo vệ, cưng chiều."

"Tự cao tự đại."

"Như anh gọi là tự tin."

"Anh thật cảm thấy tôi r