y có bối cảnh như thế nào.
"Ngọc Sính Đình!"
"Chị chính là Ngọc Sính Đình!"
Mấy tên kia nghe thấy tên của cô cằm thiếu chút nữa liền rớt xuống đất.
Thật không ngờ lại là Ngọc Sính Đình, nhân vật hô mưa gọi gió trong
trường của bọn họ, chị ấy chính là hoa khôi trong truyền thuyết, bản
lĩnh lại cao, Taekwondo, Judo, ngay cả võ thuật Trung Quốc cái nào cũng
đều cực phẩm cả. Một nhân vật lợi hại trong trường học đã được xưng
thành ’ thần ‘, chỉ cần là sinh viên của trường A thì không có ai không
biết đại danh của Ngọc Sính Đình.
Bọn họ thế nào cũng không ngờ
được người mà hôm nay mình đánh cướp lại là nhân vật lớn, tên tuổi lừng
lẫy Ngọc Sính Đình, trong truyền thuyết!
"Có vấn đề gì sao?"
Ngọc Sính Đình nhìn bọn họ cằm cũng sắp rơi xuống đất, không khỏi nhíu mày,
chính cô cũng không biết ở trường mình lại nổi tiếng như vậy, bởi vì khi đó cô không hề quan tâm đến thế giới bên ngoài!
"Không có!"
Mấy tên kia lắc đầu như đánh trống chầu.
"Nếu như không có chuyện gì nữa thì chúng em đi nhé! Đàn chị!"
Mấy tên đó lại nhìn Sính Đình, giọng nói cũng rất là ôn hòa, rất sợ mình bị chị ấy cắt đứt tay chân của mình.
Sính Đình gật đầu nói: "Đi đi!"
Dù thế nào đi nữa thì chúng đã để lại tên tuổi địa chỉ, hơn nữa lại còn là đàn em của cô, ngày nào đó rảnh rỗi cô sẽ nói chuyện với hiệu trưởng
một chút, để ông tăng cường chú ý giáo dục đối với sinh viên của trường
mình.
" Đàn chị, hẹn gặp lại!"
Mấy người đó nói xong, co cẳng chạy, chỉ trong chốc lát đã mất dạng không còn chút bóng dáng nào.
Thủy Nhi nhìn mấy kia chạy đi như tên bắn liền nhàn nhạt cười một tiếng.
"Không ngờ, cô cũng có chút uy tín đấy!"
Sính Đình khổ sở cười một tiếng.
"Đều cùng học một trường, hi vọng bọn họ có thể hối cải để làm người tốt!"
Sính Đình nhàn nhạt nói, nhìn đã hoàng hôn đã tắt bóng đến chân trời, liền thở dài.
"Hoàng hôn thật đẹp!"
Nhưng không biết Mạc Thiên Kình ở đó có thể nhìn thấy mặt trời lặn hay không, có biết rằng cô rất nhớ anh hay không?
Thủy Nhi nhìn Sính Đình, cũng biết cô lại nghĩ tới Mạc Thiên Kình rồi, cũng
khó trách, Mạc Thiên Kình mất tích lâu như vậy, làm sao có thể không khó chịu, không lo lắng chứ.
"Đừng lo lắng, tôi nghĩ thượng tướng không việc gì đâu, Thượng Quan Quân Triết cũng sẽ không bỏ cuộc đâu!"
Thủy Nhi nhìn lên bầu trời, nói thầm, Thượng Quan Quân Triết, đừng để cho em thất vọng!
"Cũng mong là vậy!"
Sính Đình thở dài, cũng không biết mong đợi của mình có bao nhiêu hi vọng!
Thủy Nhi vừa định mở miệng, điện thoại di động liền vang lên, Thủy Nhi liếc
mắt nhìn, thì ra là Thượng Quan Quân Triết , vội vàng ấn nghe!
"Thượng Quan, có phải đã có tin tức của thượng tướng hay không?"
" Đúng vậy, bọn anh đã tìm được Belle, chờ hắn tỉnh là có thể biết được vị trí của đại ca rồi !"
Thượng Quan Quân Triết vô cùng kích động nói. "Có thật không?"
Thủy Nhi nghe Thượng Quan Quân Triết nói vậy, xúc động đến sắp khóc, hơn một tháng rồi rốt cuộc cũng nghe được tin tức của Mạc Thiên Kình, sao mà
không kích động được cơ chứ!
"Đúng vậy, hiện tại anh đang chạy tới chỗ của tên Bernard, nếu có tin gì anh sẽ lập tức thông báo cho em!"
Thượng Quan Quân Triết cũng rất kích động nói, hiện tại anh hận không thể lập
tức bay đến chỗ kia hỏi cho ra lẽ tin tức của Mạc Thiên Kình, muốn biết
đại ca bây giờ còn ở nơi đó hay không.
"Được!"
Thủy Nhi kích động đáp ứng một tiếng, nhưng Thượng Quan Quân Triết đã cúp
điện thoại, Thủy Nhi đang muốn mở miệng nói tin tức tốt này cho Sính
Đình thì đã nhìn thấy Sính Đình lệ rơi đầy mặt nhào tới, ôm lấy cô lớn
tiếng khóc.
"Rốt cuộc anh ấy đã có tin tức!"
Mặc dù tin
tức này tương đương với không có gì, nhưng tối thiểu có thể biết được vị trí của Mạc Thiên Kình rồi, một tháng lẻ bảy ngày chờ đợi, lần này rốt
cuộc đã lấy được đáp án.
Sính Đình không nhịn được rơi lệ, nước mắt như vỡ đê từ hốc mắt tuôn ra xối xả, khiến cho cô muốn ngừng mà không ngừng được.
"Đúng vậy!"
Thủy Nhi vỗ vỗ vào lưng của Sính Đình nước mắt cũng tràn mi rốt cuộc cũng đã có tin tức rồi.
"Chúng ta nhanh đi về nói cho ông nội biết, để cho ông vui lây, còn có cả Lý Băng, Hâm Hâm và Hào Hào nữa!"
Sính Đình vui mừng lau khô nước mắt, giờ phút này thật rất muốn ôm Hâm Hâm
và Hào Hào vào lòng, nói cho chúng biết ba của chúng đã có tung tích
rồi!
Thủy Nhi gật đầu rồi cùng với Sính Đình vội vã lên xe, đi về nhà.
Thượng Quan Quân Triết lái xe tới phòng bệnh mà Belle đang nằm, Belle đã tỉnh
lại, đang làm các kiểm tra, có mấy bác sĩ đứng ở nơi đó, hí hoáy ghi
chép.
Nhìn thấy bọn họ tới, vội vàng ra nghênh đón.
Thượng Quan Quân Triết thấy Belle đã tỉnh, vội vàng hỏi.
"Belle, Mạc Thiên Kình đâu!"
Belle nhìn Thượng Quan Quân Triết, mặt đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh hỏi:
"Anh là ai?"
Thượng Quan Quân Triết bị hắn hỏi vậy, liền sửng sốt một trận, lúc đó bác sĩ liền đi tới nói cho anh biết Belle bị mất trí nhớ!
"Làm sao có thể mất trí nhớ chứ, anh nói cho tôi biết, Mạc Thiên Kình đang ở chỗ nào!"
Thượng Quan Quân Triết liền không khống chế được lay lay cánh tay của Belle,
thái độ rất hung dữ,
