XtGem Forum catalog
Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325954

Bình chọn: 9.00/10/595 lượt.

là đã hết bệnh hay chưa nhưng mặt khác lại cảm nhận

được sự thật tâm và cả chân tình ngây ngô đến đáng yêu của anh.

Sáng nay, Trịnh Thiên Dã dậy sớm để phụ mẹ vợ làm bữa sáng, lúc vào

phòng để gọi La Phi thức dậy thì đã thấy La Phi đứng ngẩn người dựa vào

giường, giống như cô đang gặp phải chuyện gì đó bất thường.

Khi anh tiến lại gần liền nhìn thấy dưới đất có một vũng nước.

Trong thời gian gần đây anh đã bổ sung không ít kiến thức về chuyện

sinh con nên dù có hơi sửng sốt một chút nhưng anh đã lập tức có phản

ứng bước nhanh đến phía trước, đỡ lấy La Phi: “Có Phải đã bị vỡ nước ối

rồi không? Chúng ta nhanh đi đến bệnh viện thôi.”

La Phi lúc này hoàn toàn không thể cử động, dường như cơn đau âm ỷ ở

bụng làm cô không biết phải làm gì chỉ có thể nghe lời theo anh cùng đi

ra ngoài.

Bà La thấy hai người cùng ra ngoài, biểu hiện có vẻ khác thường thì

cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì bỗng chốc lại trở nên căng thẳng,

luống cuống. Ngược lại Trịnh Thiên Dã thì vẫn còn bình tĩnh chỉ huy:

“Mẹ, mẹ mau lấy túi đồ đi sinh đi, con và La Phi lên xe trước đã.”

Chiếc xe của nhà La Phi chỉ là loại xe hơn mười vạn, thường ngày Trịnh

Thiên Dã lái xe cũng có chút bất cẩn vì thế lúc này anh phải rất cố gắng để bình tĩnh lái xe tuy nhiên trong lòng không tránh khỏi có chút căng

thẳng, khẩn trương, trên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Còn La Phi thì đau đến nỗi mất hết cả sức lực, nhưng cô lại có thể thấy được một mặt khác của Trịnh Thiên Dã, thường ngày không dám trông cậy,

tin tưởng vào anh thế mà lúc này anh đã cho thấy rằng anh là một chỗ dựa vững chắc, một người để có thể tin cậy, nghĩ như vậy bỗng nhiên cô lại

cảm thấy có chút vui mừng.

Chỉ là…cô đã vui mừng quá sớm.

Vì khi đến bệnh viện, vào phòng sinh, cô mới biết được, chút bình tĩnh

mới phát hiện ra của Trịnh Thiên Dã cũng không thể trụ nổi.

Bệnh viện có quy định chồng của sản phụ có thể theo vào phòng sinh,

Trịnh Thiên Dã liền thay đồ rồi theo bác sỹ vào phòng, camera đã cầm sẵn trên tay chờ đợi để ghi lại khoảng khắc chào đời của bảo bảo.

Thế nhưng, anh lại không ngờ quá trình chờ đợi này lại dài đến dằng vặt cả người thế này.

La Phi lúc đầu chỉ mới đau âm ỷ, dần dần cơn đau lại trở nên dữ dội hơn.

Trịnh Thiên Dã đứng bên cạnh cũng không thể chịu nổi khi nhìn cô mồ hôi đầm đìa, la hét đến tái hết mặt mày, ngay cả cái camera nắm trong tay

cũng cầm không vững, vì thế để chuyên tâm xoa dịu bớt cơn đau của La Phi anh dứt khoát dẹp nó sang một bên.

Lúc đầu anh còn cố gắng tỏ ra bình thường, thoải mái như: “Không sao,

không sao đâu, có anh ở đây, em cố chịu một chút nữa thôi, nhất định mọi chuyện sẽ tốt đẹp mà!”

Một lát sau, anh lại trở nên cáu kỉnh, khó chịu lớn tiếng nói: “Sao mà

sinh đứa bé này lại hành hạ người khác như vậy chứ?! Sinh xong sẽ vứt

đi, không cần nữa!”

Nhưng sau một lát giọng anh còn lớn hơn so với cả La Phi: “Phi Phi, em

nhất định phải cố gắng chịu đựng! Nếu như có chuyện gì xảy ra với em thì anh biết phải làm sao?”

Đừng nói là bác sĩ, đến La Phi cũng không thể chịu nổi việc anh cứ hết

gào lại thét như thế, khi thấy bác sĩ tới chỗ mình để tiêm thuốc giảm

đau, cô cố nhịn đau, nhíu mày cau mặt, thở từng cơn khó nhọc, nói: “Bác

sĩ, trước hết làm phiền các ngài có thể làm cho anh ấy im miệng được

không? Không, nếu có thể thì khâu lại cũng được!”

Vì thế vốn lẽ ra là được ở bên cạnh để giúp đỡ sinh con, nhưng Trịnh

Thiên Dã lại bị cả bác sĩ và La Phi ‘liên thủ’ đuổi ra khỏi phòng sinh.

Ba mẹ La Phi ở ngoài cửa lo lắng chờ đợi tin tức, nhưng cũng nghĩ là có con rể ở bên cạnh nên cũng an tâm phần nào. Không ngờ lại thấy Trịnh

Thiên Dã đã bị đuổi ra ngoài.

Bà La dĩ nhiên là rất tức giận, mắng anh: “Cậu kêu cái quỷ gì hả? Kêu

còn to hơn cả La Phi, tôi ở bên ngoài nghe càng rối hơn, bây giờ bị đuổi ra đây, cậu hài lòng rồi chứ?

Trịnh Thiên Dã gục đầu, ngồi chồm hổm bên cạnh hàng ghế chờ, nhỏ giọng

nói: “Con đâu biết rằng việc sinh con này lại làm khổ La Phi như vậy?

Sớm biết thế sẽ không sinh nữa đâu.”

Bà La nghe anh nói vậy cũng bớt đi chút tức giận, kéo anh ngồi lên ghế: “Thôi, con cái gì cũng đừng có nghĩ nữa, phụ nữ ai cũng đều phải trải

qua chuyện này. Chúng ta chỉ còn biết chờ thôi.”

Trong phòng sinh giữa những tiếng kêu đau của La Phi chốc chốc lại thét lên một tiếng đau đớn. Một lát sau, La Phi chắc là đã quá đau nên trong lúc kêu la lại còn thỉnh thoảng kêu cả tên Trịnh Thiên Dã vào.

Vốn dĩ là tâm trạng cũng Trịnh Thiên Dã đã ổn định phần nào, nhưng khi

nghe La Phi kêu tên mình thì anh lại giật thót, từ trên ghế nhảy dựng

lên, thẳng hướng cửa phòng sinh chạy tới.

Cũng may là ông bà La lanh tay lẹ mắt, phản ứng nhanh kịp thời ngăn lại, kéo anh trở về.

Trịnh Thiên Dã sốt ruột đổ mồ hôi, không biết là vì khẩn trương hay là

do quá sợ mà cả người cứ run lên từng cơn, bị bà La giữ lại ngồi trên

ghế, anh ngửa đầu vẻ mặt đau khổ nói: “Phi Phi sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Bà La đánh vào đầu anh một cái: “Cậu, cái miệng quạ đen, ngậm miệng lại!”

Lại thêm ông La lúc này cũng đang rất khẩn trương, nói thêm