Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vú Em Siêu Cấp: Tướng Công Thật Hung Mãnh

Vú Em Siêu Cấp: Tướng Công Thật Hung Mãnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210472

Bình chọn: 7.00/10/1047 lượt.

câu nói như vậy, ném xuống Độc Cô Ly và Độc Cô Phi liền rời

đi.

Khi Hắc Diệu đi rồi, Độc Cô Sương hết sức khinh bỉ làm mặt quỷ với bóng lưng

của hắn. Khi dễ trẻ con, không biết xấu hổ.

Hướng Tiểu Vãn vẫn ngơ ngác đứng ở nơi đó, thần sắc ngây ngô, giống như là đang

suy nghĩ chuyện gì.

Độc Cô Ly và Độc Cô Phi thấy Hướng Tiểu Vãn, lập tức ra sức nhào tới.

Độc Cô Ly ôm Hướng Tiểu Vãn, mặt khó chịu của đứa trẻ đã trở về, cậu cọ cọ ở

trên người Hướng Tiểu Vãn, cau mày nói: “Nữ nhân đáng chết, người biết chúng

con lo lắng người thế nào không, lại rời đi không nói một tiếng, còn không chịu

tới tìm chúng con, cũng may chúng con tìm được người.”

Hướng Tiểu Vãn nghi ngờ xoay người nhìn chằm chằm Độc Cô Ly. “Con là ai?”

Lời vừa nói ra, Độc Cô Ly ngu luôn. “nhũ mẫu, người, người mới vừa nói gì?” Nói

giỡn? Nhũ mẫu lại không biết cậu?

Độc Cô Phi thấy thế, đánh về phía Hướng Tiểu Vãn. “Nhũ mẫu, người nên biết tại

hạ nha, người còn nợ tại hạ chưa có dạy thần công đó, người nhất định phải biết

tại hạ mới đúng, vậy phải làm sao mới tốt đây?”

Hướng Tiểu Vãn liếc nhìn vẻ mặt kích động của Độc Cô Phi, phát hiện dáng dấp

Độc Cô Phi và Độc Cô Khuynh cực kỳ giống, nếu như không phải là khí chất không

giống nhau, hai đứa trẻ này căn bản là một khuôn mẫu in ra. Chắc là sinh đôi,

bất quá Độc Cô Phi này thật đáng yêu, cứ tại hạ không ngừng, rất thú vị.

Đưa tay ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn của Độc Cô Phi, Hướng Tiểu Vãn cười nói: “Ta

cũng không nhớ rõ con.”

Cái gì, làm sao có thể.

“Nhũ mẫu, người nhất định đang lừa gạt tại hạ?” Độc Cô Phi đấm ngực, vẻ mặt như

sắp điên lên. Đùa gì thế, nhũ mẫu người đã đáp ứng dạy võ công cho tại hạ, sao

có thể quên tại hạ trong lúc mấu chốt này?

Độc Cô Hoa vẫn lẳng lặng nhìn bọn họ, trên mặt có một vẻ bi thương chợt lóe rồi

mất, nhỏ dần, cậu mỉm cười nói với bốn người: “Nhũ mẫu mất trí nhớ, không nhớ

rõ chuyện trước kia.”

Đối với chuyện Hướng Tiểu Vãn mất trí nhớ, Độc Cô Sương và Độc Cô Khuynh đã

kích động, cho nên hiện tại không có phản ứng kích thích quá đáng, nhưng Độc Cô

Ly và Độc Cô Phi thật là lần đầu tiên biết, lần này trên mặt của hai đứa là

chấn kinh và khổ sở.

Độc Cô Ly: “Nhũ mẫu, người thật quên con. Thật quá đáng.”

Độc Cô Phi: “Nhũ mẫu, người mất trí nhớ sao? Có phải ngay cả thần công cũng đều

quên mất hay không?”

Hướng Tiểu Vãn liếc qua Độc Cô Phi mặt mong đợi, thận trọng gật đầu.

“Trời ơi, a, nhũ mẫu, người không phải là muốn đoạt mệnh của tại hạ sao, làm

sao người có thể quên những thần công này, làm sao có thể, làm sao có thể a a a

a...” Vừa nghĩ tới thần công của cậu không có ở đây, Độc Cô Phi thiếu chút nữa

tiếc hận đến hộc máu.

Hướng Tiểu Vãn nhìn biểu tình và động tác khoa trương của Độc Cô Phi, chỉ cảm

thấy thật đáng yêu, năm tiểu oa nhi này đều khả ái.

Buột miệng cười, Hướng Tiểu Vãn bật cười.

Độc Cô Ly liếc Hướng Tiểu Vãn, bất mãn thầm nói: “Nhũ mẫu, người còn cười được

nữa.”

“Các con đáng yêu như thế, ta cười không nổi thì thảm.” Không phải là nàng cố ý

cười, thật sự là mấy hài tử này quá buồn cười rồi, quả thật là bảo bối sống.

“Nhũ mẫu, người thật quá đáng. Lại quên chúng con.” Lão Tam nghĩ tới nghĩ lui,

cuối cùng vẫn liếc Hướng Tiểu Vãn một cái.

“Đúng là, sao nhũ mẫu có thể quên năm bảo bảo siêu cấp đáng yêu có tài, làm vui

lòng người như chúng con, người thật ác độc.” Hai tay Độc Cô Sương nâng cằm

lên, mặt buồn bã nói.

Ngoài cửa phòng, Hắc Diệu cũng không rời đi ngay lập tức, hắn đứng yên ở ngoài

cửa, nghe đối thoại của năm tiểu tử và Hướng Tiểu Vãn bên trong phòng.

Sao bốn đứa con của Độc Cô Diễm lại đột nhiên xuất hiện ở Vô Sinh cốc, hắn vẫn

cho là Độc Cô Diễm cũng sẽ đến đây, cho nên muốn từ trong miệng bốn đứa bọn

chúng dọ thám biết chút ít, nhưng lén nghe hồi lâu, cũng không nghe được chút

gì nội dung về Độc Cô Diễm, chẳng lẽ mình suy đoán sai hay sao?

Cất bước, đang muốn rời đi, đúng lúc này Hắc Diệu lại cảm thấy hít thở không

thông, một cỗ đau từ trong đáy lòng lan tràn tới toàn thân, mặt của hắn tái đi,

phun một ngụm máu đặc ra ngoài.

Nhìn một ít máu đen vẩy vào trên cửa, hai tròng mắt đen của Hắc Diệu tinh thông

độc dược không khỏi chợt lóe ánh sáng lạnh.

Độc này... Lại là độc dược Nhất Tuyết cao của Vô Sinh cốc, sao bọn tiểu quỷ

chết tiệt lại có loại độc này, độc sư phụ để lại năm đó, đã không còn loại độc

chất này rồi, mà Hắc Diệu hắn và Thượng Quan Dạ dù tinh thông độc, cũng luyện

không ra loại độc chất này, con của Độc Cô Diễm rốt cuộc đứa nào biết?

Loại độc này đáng sợ đến mức Hắc Diệu không dám chần chờ, ôm ngực đau, hắn chậm

rãi rời đi phòng của Hướng Tiểu Vãn, tới mật thất.

Trước khi vào mật thất, Hắc Diệu ra lệnh với đám người Thiên Tử đứng cạnh, bất

luận kẻ nào cũng không được tổn thương Hướng Tiểu Vãn và năm tiểu tử, tuyệt đối

cũng không thể để cho bọn họ rời đi.

Bên trong phòng, Hướng Tiểu Vãn và bốn tiểu quỷ đang trò chuyện rôm rả, Độc Cô

Hoa cau mày nhẹ giọng nói: “Vừa rồi các huynh có nghe được thanh âm gì ngoài

cửa hay không?” Mới vừa rồi ngoài cửa, cậu tựa hồ nghe được thanh âm th