Lời vừa nói ra, Độc Cô Sương liền thành kẻ thù chung của mọi người.
Lão Đại liếc Độc Cô Sương một cái. “Lão Tứ, muội sao lại nói chuyện đó.”
“Đúng vậy, đặc biệt nói chút chuyện hoang đường phá hư không khí.” Lão Tam quở
trách nói.
Hướng Tiểu Vãn liếc thấy một đám trả con lại muốn cãi vã, không khỏi mỉm cười
lên tiếng. “Các con đừng nháo, chúng ta phải nghĩ biện pháp ra ngoài mới phải.
Hắc Diệu, ngươi nhanh lên một chút ăn vào dược hoàn kia đi.”
Hắc Diệu liếc Hướng Tiểu Vãn một cái, sau đó đem dược hoàn ném vào trong miệng
nuốt xuống.
Đang lúc này, bên ngoài mật thất lại vang lên thanh âm của Tiểu Xuân Tử kia.
“Các ngươi một đám tiểu oa nhi sát thiên đao, nhanh ra ngoài cho Xuân gia gia
ta, nếu không xem ta làm sao không giết các ngươi.” Bên ngoài mật thất, Tiểu
Xuân Tử vừa hết sức tê kêu, vừa huy động bàn tay, hướng về phía cửa đá phát ra
trận trận chưởng lực hùng hậu.
Bên trong mật thất, cát bụi bay lên.
Năm tiểu tử thẳng cảm thấy cả mật thất đều rung lên, thân hình mọi người cơ hồ
đứng không vững, đột nhiên, một khối đá nhọn trên đỉnh bị đánh rơi xuống, hướng
về phía vị trí Độc Cô Phi nhanh chóng rơi xuống.
“Lão Tam, cẩn thận ——”
Độc Cô Phi ngẩng đầu nhìn
lên trên, mắt thấy đá nhọn kia sắp rơi trên người cậu, cậu bị dọa cho sợ đến
con ngươi phóng đại vô hạn.
Mẹ nó, tại hạ sẽ không quải như vậy chứ? Tại hạ còn chưa kịp xông xáo giang hồ,
còn chưa kịp trở thành đại hiệp người người kính ngưỡng, trời đánh, tại sao có
thể ra đi như vậy? Quá không có nhân đạo.
Mọi người đang kinh hoảng, thời khắc Độc Cô Phi oán niệm, một bóng người nhanh
chóng vọt lên, ôm Độc Cô Phi ngốc lăng xoay người né tránh khối đá nhọn, hạ
xuống bên ngoài khoảng ba thước.
Rầm ——
Đá nhọn kia vừa lúc rơi xuống đất trong nháy mắt bọn họ tránh ra, phát ra một
tiếng kinh vang.
Độc Cô Phi phát hiện mình nằm trên một lồng ngực, không khỏi nhả ra một hơi.
“Ha ha ha ha, tại hạ thế nhưng không có chết, thật tốt quá, xem ra ông trời
cũng không nỡ để tại hạ chết.”
Mọi người vốn lo lắng không thôi nghe tiếng cười của Độc Cô Phi, khóe miệng
không khỏi run rẩy.
Độc Cô Sương nhảy ra ngoài, nắm cổ áo Độc Cô Phi lên mắng to: “Mẹ kiếp, lão Tam
ngu ngốc, huynh xem huynh ép Hắc Diệu đại thúc thành dạng gì, còn cười được
nữa, thật là quá ngu ngốc.”
Độc Cô Phi sửng sốt, lập tức cúi đầu nhìn xuống dưới. Quả nhiên, cả người cậu
đang đè ở trên đầu Hắc Diệu, Hắc Diệu đại thúc không bị cậu ép tới tắt thở chứ?
Trời ạ, ngàn vạn lần không được tắt thở nha, nếu tắt thở, cậu lấy gì giao phó
với Tiểu Ngũ.
Độc Cô Phi lập tức lăn xuống, đưa ra hai tay nhỏ bé dùng sức phe phẩy Hắc Diệu.
“Hắc Diệu đại thúc, người ngàn vạn đừng chết, người chết là chuyện nhỏ, nhưng
tại hạ liền thảm, Hắc Diệu đại thúc, người chết cũng phải rời khỏi chỗ này mới
chết được đó.” Rời khỏi chỗ này cũng không liên quan Độc Cô Phi cậu, chết rồi
thì Tiểu Ngũ cũng không thể đem thù giết cha đến trên người của mình.
Mọi người lặng yên.
Hắc Diệu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi khẩn trương của Độc Cô Phi,
không khỏi khẽ mỉm cười. “Đại thúc không chết, bất quá con còn lắc thế này nữa,
thật cách cái chết cũng không còn xa.”
“A ——” Độc Cô Phi vừa nghe, lập tức buông Hắc Diệu ra. “Hắc Diệu đại thúc,
người không sao chứ?”
Hắc Diệu lắc đầu cười một tiếng. “Không sao.” Hiện tại hắn phát hiện, thật ra
thì mấy đứa con của Độc Cô Diễm đều thật đáng yêu, hắn nghĩ, trước kia tại sao
mình có thể hạ thủ đối với những đứa trẻ đáng yêu như vậy?
“Không có việc gì là tốt rồi, hô, hù chết tại hạ.”
“Tốt lắm, nếu mọi người đều không có việc, chúng ta nên suy nghĩ biện pháp rời
đi thôi. Hắc Diệu, ngươi có biết biện pháp rời đi mật thất này hay không?”
Hắc Diệu nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, lắc đầu. “Lối ra duy nhất của mật thất
chính là cánh cửa này, hôm nay cửa đá nặng ngàn cân đã đóng, trừ phi mở lại
chốt mở, nếu không không ra được, mà chốt mở, chỉ có ở bên ngoài mới có thể mở
ra.”
Hắc Diệu vừa nói xong, năm tiểu quỷ và Hướng Tiểu Vãn nhất thời yên lặng
Phải mở ra ở bên ngoài, bọn họ đều bị giam ở bên trong, làm sao mở ra ở bên
ngoài, hơn nữa tên Tiểu Xuân Tử biến thái vẫn còn bên ngoài, nếu để cho ông ta
tìm được cơ quan, vậy bọn họ không phải là chết lềnh bà lềnh bềnh rồi sao.
“Không có biện pháp khác sao?” Độc Cô Khuynh liếc bốn phía, nhỏ giọng hỏi Hắc
Diệu.
“Không có cách nào, trừ phi có người có thể có sức mạnh đả thông mật thất này.”
Mà điều này, hoàn toàn không thể.
“Vậy chúng ta sẽ bị vây ở chỗ này rồi? Sẽ không bị đói chết chứ?” Độc Cô Sương
kêu lên.
“Lão Tứ, muội chỉ biết ăn thôi, có thể bình tĩnh chút hay không.” Lão Tam rất
bất mãn Độc Cô Sương mới vừa rồi quở trách cậu, cho nên bây giờ có cơ hội, cậu
tự nhiên ‘báo thù’.
“Mẹ nó, bình tĩnh cọng lông, chúng ta đều sẽ bị đói chết, huynh còn có thể bình
tĩnh hay sao?”
“Đúng thế, tại hạ cũng không bình tĩnh được.”
Độc Cô Hoa nãy giờ vẫn không lên tiếng nói. “Sẽ không đói chết đâu, mật thất
này có nước có lương thực, ít nhất đủ chúng ta ăn trong nửa năm.”
“Nhưng chúng ta kh
