XtGem Forum catalog
Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220195

Bình chọn: 8.5.00/10/2019 lượt.

!”

Ả tự biết việc của bản thân mình, nhát dao này, là do chính tay ả tự cắt, căn bản không trúng nơi nguy hiểm, chỉ là sẽ chảy máu, ả làm như vậy, mục đích chỉ là muốn giữ Lãnh Như Tuyết lại.

Nhưng, ả làm sao cũng không ngờ, sao khi biết được ả cắt mạch máu tìm đến cái chết, Lãnh Như Tuyết chỉ đến nhìn một cái, sau đó gọi một đại phu đến cho ả, rồi liền đầu cũng không quay lại rời đi, đối với sự ai cầu của ả nghe như không thấy! Việc này thật sự khiến ả không thể chấp nhận được, cho nên ả mới không thể nhịn được trút giận lên người đại phu! Đêm.

Nửa vầng trăng sáng, treo giữa không trung, phát ra ánh sáng mờ ảo.

Trên đường núi hoang vắng, một con ngựa đen, nhanh như chớp thoáng qua đường núi.

Và người trên lưng ngựa, một thân bạch y tung bay trong gió, hắn không phải là ai khác, mà chính là Lãnh Như Tuyết đang vội đến tiểu trấn Thanh Sơn.

Thời gian, từng chút từng chút qua đi, tuy con hắc mã hắn đang cưỡi là một con ngựa hiếm có, chạy tựa như chớp, nhưng lúc này, hắn ngồi trên lưng ngựa, lòng nóng như lửa đốt, hận không thể một khắc sau là có thể đến tiểu trấn Thanh Sơn, để gặp tiểu nữ nhân mà lòng hắn nhung nhớ.

Trong lúc này, trong lòng hắn chỉ muốn gặp nàng, chỉ muốn ôm nàng vào lòng, nói với nàng, người hắn yêu là nàng, người hắn quan tâm là nàng.

Ngựa, tựa như cơn gió mà phi về trước, không biết qua bao lâu, tiểu trấn Thanh Sơn trong nơi hoang vắng, cuối cùng cũng từ từ lộ ra trước mặt Lãnh Như Tuyết.

Nhìn thấy những đốm lửa từ tiểu trấn truyền lại, Lãnh Như Tuyết hô nhẹ một tiếng, sau đó hai chân kêp mạnh, hắc mã gầm lên một tiếng, một lần nữa tựa như ánh chớp, chạy về phía tiểu trấn.

Rất nhanh, hắn đã đến con đường ngắn trong tiểu trấn, tiểu trấn không hề lớn, đã có vài gian tiệm đã đóng cửa, và trung tâm tiểu trấn, duy nhất chỉ có một khách điếm, dưới ánh trăng mờ ảo, vẫn hiện rõ ràng.

Lãnh Như Tuyết cơ hồ nghĩ cũng không nghĩ, vô thức cưỡi ngựa tiến về phía khách điếm.

Tuy nhiên, trước cửa khách điếm, hắn không hề gặp người nhân nhi mà hắn nhớ nhung, mà chỉ thấy Lãnh Như Phong sắc mặt âm trầm.

Nhìn thấy sắc mặt Lãnh Như Phong cực kì khó coi, tim Lãnh Như Tuyết bỗng trầm xuống, một cảm giác bất an phút chốc tràn ngập lòng hắn.

Hắn cố nhịn nỗi bất an trong lòng, nhảy từ ngựa xuống, nhìn Lãnh Như Phong, lạnh lùng nói: “Song Nhi đâu?”

Lãnh Như Phong trầm mặc không nói gì, hắn ta đột nhiên quơ mạnh một cú đấm, đánh mạnh vào mặt Lãnh Như Tuyết, tức giận nói: “Ngươi không xứng hỏi nàng ấy!”

Lãnh Như Tuyết không phòng bị, bị đánh một cú mạnh, trên mặt truyền lại một cơn đau rát, nhưng mà, hắn không quan tâm, mà chỉ nhìn Lãnh Như Phong, vội vã hỏi: “Nàng ấy ở đâu?”

Lãnh Như Phong hai tay siết chặt lại, ánh mắt thoáng qua tia bất an, qua một lúc sau, mới khàn giọng nói: “Ta cũng muốn biết nàng ấy đang ở đâu………”

Lời của Lãnh Như Phong còn chưa nói hết, cổ áo phút chốc đã bị Lãnh Như Tuyết túm lấy, Lãnh Như Tuyết phẫn nộ nhìn Lãnh Như Phong, tức giận nói: “Là huynh đưa nàng ấy rời khỏi, sao huynh có thể không biết nàng ấy đang ở đâu? Lãnh Như Phong, huynh……………”

Tuy nhiên Lãnh Như Phong không đợi hắn nói hết, đã đẩy mạnh hắn ra, tức giận nói: “Ngươi im miệng cho ta! Nếu như ngươi không hiểu lầm nàng ấy, làm cho lòng nàng ấy tổn thương, ta sao lại dẫn nàng ấy rời khỏi? Nếu như trong lòng ngươi có nàng ấy, ta sớm đã đưa thư hàm đến cho ngươi, sao ngươi giờ mới đến? Lãnh Như Tuyết, ngươi căn bản không có tư cách chỉ trích ta! Nếu như ngươi không phải đệ đệ của ta, ta sớm đã đưa nàng ấy rời khỏi rồi!”

Lãnh Như Tuyết trán nổi gân xanh, hai tay nắm thành quyền, qua một lúc lâu, mới từ từ buông lỏng, đè nén cơn tức giận trong lòng, hỏi: “Nói cho đệ biết, nàng ấy đang ở đâu?”

Lãnh Như Phong hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng bản thân bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi đang sợ sao? Nếu như ngươi đến sớm hơn, nàng ấy sao lại mất tích? Bây giờ ngươi mới đến, đã quá trễ rồi!”

Sự bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt, nỗi bất an ấy, cơ hồ khiến Lãnh Như Tuyết sắp ngã quỵ, hắn không nhịn được nữa, tức giận rống lên: “Lãnh Như Phong, đừng phí lời nữa, đệ chỉ muốn biết, nàng ấy đang ở đâu! Không phải huynh ở cùng nàng ấy sao? Nàng ấy đâu? Nói đi!”

Lãnh Như Phong cắn răng, hai tay khẽ run rẩy, qua một hồi sau, mới cực kì đau khổ nói: “Không lâu trước, đại hoàng huynh có đến đây, vì không để Vô Song rơi vào tay đại hoàng huynh, ta đã bảo Lạc Tranh đánh xe đ