ảo ánh mắt nhắm chặt, trong lòng buông một
tiếng thở dài, nhẹ nhàng gằn từng tiếng nói: “Hạnh phúc duy nhất của Vương Bảo
kiếp này có lẽ chính là một kiếm này, đây là chuyện duy nhất chủ tử ngài làm vì
nô tài, tóm lại đều phải chết, chết ở dưới kiếm của ngài coi như là hạnh phúc
khó được đi!”
Tư Mã Nhuệ im lặng nhìn Mạnh Uyển Lộ, nhẹ nhàng lắc
đầu, thản nhiên nói: “Ngươi thủy chung không biết quý trọng, cho dù ngươi không
thương cũng hà tất phải trơ trẽn như thế. Ngươi, trẫm nhất định là hưu rồi.”
Mạnh Uyển Lộ quật cường đứng ở kia, nhìn kiếm trong
tay, bị một nô tài thích, hơn nữa lại là một thái giám, thật sự là sự sỉ nhục
lớn nhất trong cuộc đời nàng!
Tư Mã Minh Lãng vừa mới gấp trở về, đứng ở cửa đại
điện lẳng lặng nhìn một màn trước mắt, hắn đã lấy về được thuốc giải từ Ô Mông
quốc nhưng vẫn là chậm một bước, làm hại Mộ Dung Thiên cùng Tư Mã Triết đều mất
tính mạng.
Biểu tình trên mặt lão Thái hậu cơ hồ là đông cứng.
Tư Mã Nhuệ gắt gao nắm tay Mộ Dung Phong, tựa hồ muốn
đem tất cả bi ai của nàng đều nhất nhất chia sẻ.
Mà lúc này bên ngoài đại điện, mưa thu càng nặng hạt,
hàn ý đọng lại.
Ngàn năm sau, Bạch Mẫn mở mắt ra nhìn người trước
giường, ánh mắt mê hoặc.
Nghe thấy Đoạn Chi Sơn mỉm cười nói: “Có lẽ là kiếp
trước nợ em, anh đang nghĩ nếu em không tỉnh lại thì anh cũng liền ngủ luôn
đi.”
Đổng Vi Vi mỉm cười, may mắn nha đầu Nguyệt Lạc kia
chỉ đi xe đạp, Bạch Mẫn chỉ là không cẩn thận bị ngã một bước mà thôi, nếu bị
thương nặng thì làm sao bây giờ?
Một năm sau.
Đại Hưng vương triều lập tân chủ, Tư Mã Minh Lãng kế
vị, quốc thái dân an. Hắn dùng sự không tự do của chính mình đổi lấy cuộc sống
về sau của Mộ Dung Phong cùng Tư Mã Nhuệ được tự do tự tại.
Lão Thái hậu tự mình đưa Tư Mã Nhuệ cùng Mộ Dung Phong
rời khỏi hoàng cung, hứa cho bọn họ cuộc sống an ổn.
Ở một đình viện xinh đẹp giữa sơn thủy hữu tình truyền
đến tiếng khóc của trẻ con, Mộ Dung Phong sinh hạ một đôi nữ nhi của nàng cùng
Tư Mã Nhuệ.
Nơi biên ải, Túy Hoa lâu trước đây được trùng kiến,
làm ăn thịnh vượng, cũng được hoàng gia chiếu cố. Nghe nói bà chủ mới của Túy
Hoa lâu này là một nữ tử xinh đẹp thiên tiên dị tộc, ở trong Thiên Hương các
mới được xây nên, chính là không có người nhìn thấy dung nhan của nàng.
Sau khi Tư Mã Nhuệ hạ hưu thư, Mạnh Uyển Lộ vẫn một
mình trông phòng tới già, đến chết mới có thể buông xuống tất cả yêu hận trong
lòng, tịch mịch cả đời.
Xuân Liễu gả cho một vị lang quân như ý, qua những
ngày bình yên mà hạnh phúc.
Yên Ngọc vẫn ở lại trong cung, không lâu sau cũng được
Tư Mã Minh Lãng nạp làm phi, vẫn ở tại Hợp Ý Uyển.
Tiểu Ngũ đã mang thai đứa nhỏ của Tư Mã Cường, hai
người cũng đã chuyển ra khỏi hoàng cung, ở tại một đình viện yên lặng.
Con của Mộ Dung Du cùng Ngô Mông đã tập tễnh học bước.
Ngàn năm sau, hôn lễ của Bạch Mẫn cùng Đoạn Chi Sơn
được cử hành trong hoa tươi và hạnh phúc.