ư bình
thản nhưng lại là người đáng thương nhất Mộ Dung gia, gả cho một người được phụ
thân chọn, một nam nhân trong lòng có nữ nhân khác, chính là một vật hi sinh do
hoàng gia lựa chọn, cho tới bây giờ lại vì lỗi lầm của phụ thân mà không tiếc
giao ra sinh mệnh tuổi trẻ của chính mình.
Mộ Dung Phong rơi lệ đến muốn ngừng cũng ngừng không
được, người phải đi hẳn là nàng mà không phải Mộ Dung Thiên vô tội, vốn tưởng
rằng Mộ Dung Thiên không phải một nữ nhân yếu ớt, lại đột nhiên phát hiện nàng
thế nhưng cũng yêu, lại yêu ẩn nhẫn như thế, vất vả như thế!
Tư Mã Triết gắt gao ôm thân thể Mộ Dung Thiên đã dần
dần lạnh, những kí ức lúc nàng còn ở bên cạnh không biết là như thế nào nay lại
đột nhiên ùa về trong trí nhớ, trong lòng lập tức như rơi xuống vực sâu.
Nữ nhân này, từng xinh đẹp động lòng người, từng xấu
hổ thâm tình cho phép hắn cùng chính nàng chung thân, cho hắn một thân nữ nhi
ấm áp, cho hắn những ngày tháng an ổn gần nhau. Nay lại cứ như vậy chết ở trước
mặt chính mình, nói xong lời nói không thể buông xuống hắn, nàng thế nhưng lại
yên lặng yêu hắn lâu như thế, mà hắn lại chưa bao giờ quý trọng.
Chính là bởi vì Hồng Ngọc đã sớm chiếm đầy lòng hắn.
Nếu hắn thử đi yêu nữ nhân này sớm một chút, chẳng
phải sẽ là một chuyện thực may mắn sao?
Tư Mã Nhuệ im lặng đứng nhìn một màn trước mặt, thậm
chí quên xử trí Vương Bảo.
Vương Bảo an tĩnh quỳ gối ở kia, cả người đều là ngơ
ngác. Hắn tuyệt đối không muốn giết chết Mộ Dung Thiên vô tội! Hắn có thể dùng
sinh mệnh mà thề, hắn vốn chính là muốn giết chết Tư Mã Nhuệ, đương kim Hoàng
Thượng!
Tư Mã Triết im lặng nhìn Tư Mã Nhuệ, lẳng lặng nói:
“Hoàng Thượng, ngài phải đối xử thật tốt với Mộ Dung Phong, đừng làm cho một phen
khổ tâm của Mộ Dung Thiên trở nên vô ích. Ngài phải đáp ứng đại ca, cả đời này
ngài chỉ có thể lấy một Hoàng hậu là Mộ Dung Phong này, vĩnh viễn chỉ có một
thê tử là nàng, không thể giống như cha vắng vẻ mẫu thân, làm cho mẫu thân hàng
đêm chong đèn cô đơn một mình! Ngài hãy làm cho Hoàng Thượng Đại Hưng vương
triều từ nay về sau cả đời chỉ có một thê tử! Giống như vị Hoàng Thượng đầu
tiên của Đại Hưng vương triều, cả đời gắt gao chỉ yêu một vị Hoàng hậu, chẳng
sợ buông tha giang sơn cũng không vi phạm lời thề kia!”
Tư Mã Nhuệ gật đầu, tuy nhẹ nhưng lại so với sinh mệnh
còn nặng hơn.
“Vương Bảo, ngươi lại đây.” Tư Mã Triết nhẹ giọng nói,
“Mang thanh kiếm lại đây.”
Vương Bảo không hé răng, cầm kiếm đưa cho Tư Mã Triết,
quỳ trước mặt hắn im lặng chờ kiếm đâm đến, hắn biết Tư Mã Triết sẽ không bỏ
qua cho hắn, Hoàng Thượng cũng sẽ không buông tha hắn, hơn nữa quả thật là hắn
đã tự tay giết chết Mộ Dung Thiên, một nữ tử vô tội nhất. Hắn cũng nên lấy mạng
đền mạng.
“Ngươi vì sao phải như thế?” Tư Mã Triết nhìn máu tươi
vẫn đang nhỏ giọt trên thân kiếm, đó là máu trong cơ thể Mộ Dung Thiên, nữ tử
bị chính mình xem nhẹ này lại dùng sinh mệnh làm cho hắn ghi tạc trong lòng,
chỉ có nữ nhân này nguyện ý dùng sinh mệnh hứa hẹn cho hắn, nàng làm như vậy
chỉ là vì làm cho chính mình không cần áy náy trong lòng.
“Hắn là vì Mạnh Uyển Lộ.” Tư Mã Nhuệ im lặng giải
thích.
Tư Mã Triết nghe thế bỗng nhiên cười, lại cười đến bi
ai, cười đến mất mát.
Vương Bảo cúi đầu không nói.
“Hắn tuy là nô tài, là một thái giám, nhưng hắn lại
thích chủ tử của hắn, ở trong bất tri bất giác mà thích chứ cũng không phải hắn
cố ý, chính là nghiệt duyên thiên định mà thôi.” Tư Mã Nhuệ thản nhiên nói,
“Chỉ là không nghĩ tới, hắn thế nhưng có thể vì Mạnh Uyển Lộ mà tới giết ta.”
Mạnh Uyển Lộ đứng ở cửa, cao giọng nói: “Một nô tài
cũng dám có ý nghĩ này, thật sự là vớ vẩn!”
“Mạnh Uyển Lộ ngươi thật may mắn, kiếp này còn có
người yêu ngươi như thế, nguyện ý vì ngươi mà trả giá sinh mệnh, tuy rằng chỉ
là một nô tài, chỉ là một thái giám, nhưng hắn xem ngươi so với sinh mệnh của
chính mình còn quan trọng hơn, ngươi thật sự phải thấy may mắn.” Tư Mã Triết
nhìn về phía Vương Bảo, bi ai nói “Thôi đi, nếu giết ngươi thì thật sự là uổng
phí khổ tâm của ngươi.”
Nói xong, đột nhiên cầm kiếm đâm chính mình, Tư Mã Nhuệ
tuy thấy lại không kịp ngăn trở, nghe thấy Tư Mã Triết lẳng lặng nói: “Tứ đệ,
đại ca đi trước một bước, đại ca thua thiệt Mộ Dung Thiên nhiều lắm, phải hoàn
lại cho nàng!”
Mộ Dung Phong đột nhiên nhắm mắt lại, một tiếng mặc
niệm: “Nếu thực sự là duyên, nếu ta có thể vượt qua nghìn năm đến nơi này trở
thành Mộ Dung Phong, như vậy bọn họ cũng có thể vượt qua ngàn năm trở thành
Bạch Mẫn cùng Đoạn Chi Sơn, cầu xin các vị thần linh không biết nấp ở nơi nào
hãy phù hộ cho bọn họ. Ta, Mộ Dung Phong, nguyện ý đem ngàn năm sau của chính
mình cho hai người bọn họ, làm cho hai người bọn họ sống hạnh phúc vui vẻ cùng
nhau!”
Mộ Dung Phong gắt gao nắm tay hai người bọn họ, một
tiếng mặc niệm trong lòng.
Nước mắt rơi không ngừng được.
Kiếp số của nàng Mộ Dung Thiên đỡ hộ, nàng nhất định
phải đem ngàn năm sau hứa cho Mộ Dung Thiên!
Mạnh Uyển Lộ đi lên trước, lấy thanh kiếm hung hăng
đâm một kiếm vào Vương Bảo.
Vương B