Duck hunt
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327052

Bình chọn: 10.00/10/705 lượt.

triều, còn nàng vẫn làm

thê tử của ta, như thế nào?”

Mộ Dung Phong hơi hơi sửng sốt nhìn dây xích tay trên

tay, nghĩ đến nó kiếp trước nguyên bản là một khối ngọc bài nay thành bộ dáng

này, lại chính là vật đã đem nàng từ tương lai ngàn năm sau đưa tới Đại Hưng

vương triều này, thành thê tử của Tư Mã Nhuệ.

Nàng đột nhiên rơi lệ, mỉm cười nói: “Được, nếu kiếp

sau chàng là người của Đại Hưng vương triều, hoặc là người ở địa phương nào

khác, chỉ cần nữ nhân nào trên tay mang theo dây xích tay này thì chàng nhất

định phải cưới nàng làm vợ, bởi vì người đó nhất định là ta.”

Tư Mã Nhuệ gật gật đầu, đem Mộ Dung Phong gắt gao ôm

vào trong lòng.

Nghi thức sắc phong là trịnh trọng, nhưng Mộ Dung

Phong là một người không muốn phiền toái, trước đây lúc kết hôn cùng Tư Mã Nhuệ

đã làm cho nàng đau đầu vài ngày, cho nên điển lễ sắc phong này nàng hy vọng là

đơn giản. Không phải nàng muốn làm Hoàng hậu, nhưng đây là biện pháp duy nhất,

tốt nhất để nàng có thể cùng Tư Mã Nhuệ ở bên nhau. Nếu nàng là Hoàng hậu, nàng

có thể quang minh chính đại yêu Tư Mã Nhuệ, hưởng thụ hạnh phúc được cùng hắn

một chỗ từng phút từng giây.

Vì có thể ở bên Tư Mã Nhuệ, nàng nguyện ý tranh giành,

nguyện ý phiền toái, chỉ cần có thể cùng một chỗ với Tư Mã Nhuệ, chẳng sợ chỉ

một phút đồng hồ cũng là tốt rồi.

Vì Tư Mã Nhuệ, nàng nguyện ý đối mặt tất cả những điều

không có khả năng, tất cả nguy hiểm, tất cả những gì không biết.

Trên đại điện lễ sắc phong, Mộ Dung Phong gặp được Mộ

Dung Thiên đã lâu không thấy, nàng gầy yếu đi rất nhiều, tựa hồ cũng lập tức

thành thục hơn không ít. Ánh mắt nhìn Mộ Dung Phong cũng là bi ai, thương hại.

Tư Mã Triết thì trầm mặc, lạnh lùng, cả người ngơ ngác, giống như là một bức

tượng điêu khắc.

Tuy rằng không phải thật sự là thân tỷ muội, nhưng Mộ

Dung Phong nhìn thấy Mộ Dung Thiên vẫn nhịn không được mà nước mắt thành hàng,

nhẹ giọng gọi: “Tỷ tỷ, sống có tốt không?”

Mộ Dung Thiên nhìn Tam muội, đáy mắt hiện lên một tia

vui sướng, trong bốn tỷ muội nay cũng chỉ có Tam muội cùng Nhị muội còn được

như ý. Nhị muội cùng Ngô Mông luôn luôn cảm tình nồng hậu, tuy rằng bị biếm đến

xuất gia làm ni cô, nhưng sau Hoàng Thượng niệm tình vợ chồng bọn họ hai người

cảm tình nồng hậu, cho phép vợ chồng bọn họ hai người tái hợp lại, nghe nói Mộ

Dung Du nay đã có bầu, vợ chồng hai người ở biên quan gần nhau, ân ái không

giảm so với năm đó, thật sự là làm cho trong lòng nàng vui mừng. Tam muội trước

mặt, trải qua thiên tân vạn khổ rốt cục cũng ngồi vào vị trí này, làm Hoàng hậu

Đại Hưng vương triều, đây là nàng xứng đáng có được.

“Muội muội, nhiều ngày không gặp, muội gầy yếu rất

nhiều.” Mộ Dung Thiên nước mắt lướt qua trên hai gò má rồi lẳng lặng rơi xuống,

nhẹ tay khẽ vuốt bả vai Mộ Dung Phong, trong đầu lẳng lặng suy nghĩ chuyện kia

có lẽ có thể giúp được muội muội của mình, đây có lẽ là chuyện cuối cùng nàng

có thể làm được, coi như là thay phụ thân trả lại tội nghiệt đi.

Mộ Dung Phong không phải đứa ngốc, nàng nhìn ra được

Mộ Dung Thiên sống cũng không vui vẻ, Tư Mã Triết tựa hồ vẫn như cũ đắm chìm

trong hoài niệm đối với Hồng Ngọc, ở bên một nam nhân như vậy Mộ Dung Thiên như

thế nào có khả năng vui vẻ được đây? Cho dù đã không có quyền thế tối thiểu

cũng muốn có tấm lòng, nhưng ở bên cạnh một cái xác không hồn thì cuộc sống làm

sao thú vị được? Bất quá là một cục diện đáng buồn mà thôi!

Nhìn Mộ Dung Phong ánh mắt khổ sở, Mộ Dung Thiên mỉm

cười, rưng rưng nước mắt nói: “Tam muội đừng thương tâm, cuộc đời vốn chính là

như thế, thương tâm làm gì, bất quá là rơi một hai giọt lệ mà thôi. Đừng oán

trách Tư Mã Triết nay như thế, cũng chỉ có thể nói Hồng Ngọc mệnh tốt, có thể

chiếm được lòng một nam nhân cuồng dại như vậy, bất kể là tất cả những gì liên

quan đến nàng hắn lúc nào cũng quan tâm tới.”

Mộ Dung Phong khe khẽ thở dài.

“Kỳ thật, có một số việc hắn không biết cũng rất tốt.”

Mộ Dung Thiên nhìn thoáng qua Tư Mã Triết, trong mắt hiện lên một tia thương

hại, lẳng lặng nói, “Muội biết không? Hồng ngọc kỳ thật cũng chưa chết, chẳng

qua là bị Tư Mã Cường hủy dung, Tư Mã Cường đâm Hồng Ngọc một kiếm, lúc rút

kiếm không cẩn thận xẹt qua khuôn mặt của Hồng Ngọc, tuy rằng không lấy mạng

của nàng, hẳn là vẫn còn nhớ Hồng Ngọc là thê tử của hắn. Chỉ là không chết so

với chết còn khó chịu hơn, bởi vì không chết lại không thể báo cho người khác,

ngoại trừ phụ thân của nàng còn vụng trộm chiếu cố nàng thì thật sự là không có

ai để ý tới. Ta trước khi vào Tư Quá Uyển từng đến thăm nàng, không thể tưởng

tượng được dáng dấp lại già thành như vậy, tính tình lại điên thành như vậy,

nhìn đúng là làm cho người ta rơi lệ. Nàng sẽ không bao giờ gặp bất luận kẻ nào

nữa, hận Tư Mã Cường, áy náy Tư Mã Triết, vẫn đang dứt khoát thích tướng quốc

đại nhân ở Ô Mông quốc kia, ai…, cũng thật sự là đáng thương.”

“Hồng Ngọc bị hủy dung?” Mộ Dung Phong có chút kinh

ngạc lập lại một câu. Nàng chỉ biết là Hồng Ngọc không chết nhưng lại không

biết Hồng Ngọc bị hủy dung, nói vậy nhất định là khôn