g ra, hưu được không?”
Lão Thái hậu nửa ngày không hé răng, chính là lẳng
lặng đứng ở một nơi.
Thái hậu đứng ở cửa lẳng lặng nhìn thấy tất cả, trong
lòng có chút khổ sở nhưng không phải mất hứng, nay Tư Mã Nhuệ lựa chọn như vậy
nàng tự nhiên là vui mừng, chính là nghĩ đến trưởng tử Tư Mã Triết bị nhốt tại
lãnh cung trong lòng cũng không đành lòng. Hôm nay có thái giám ở Tư Quá Uyển
báo cho nàng, thân thể Tư Mã Triết thật không tốt, cảm xúc cũng thực không ổn
định.
Xoay người rời đi lại nhìn thấy mẫu thân đứng ở cửa,
Tư Mã Nhuệ yên lặng nói: “Mẫu thân người đã tới, vì sao sắc mặt lại không tốt
như thế?”
Thái hậu nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn Tư Mã Nhuệ mỉm cười
nói: “Không có, vi nương thật cao hứng, biết con lựa chọn như thế, biết chính
mình nên làm như thế nào, vi nương thật sự vui mừng. Vi nương chỉ là đột nhiên
nhớ tới đại ca của con ở Tư Quá Uyển, sáng nay nghe thái giám ở Tư Quá Uyển nói
thân thể cùng cảm xúc của đại ca con không được tốt nên trong lòng khó tránh
khỏi lo lắng, cho nên có chút ảm đạm.”
Tư Mã Nhuệ gật gật đầu, lẳng lặng nói: “Con biết, con
đương nhiên sẽ phái người qua chăm sóc đại ca, nay Mộ Dung Thiên đã đi nơi đó,
chính là chỗ đó hoàn cảnh không tốt, con đang nghĩ sai người trong cung đi tu
kiến lại chỗ đó một lần nữa. Tư Quá Uyển, tên đó có ý nghĩa là tự hỏi mình,
cũng không nhất định xem như là lãnh cung, nay hắn đã phạm vào đại sai nên
không thể phong làm Thân vương, nhưng để hắn có thể bình an sống qua ngày hẳn
không phải là việc khó. Còn có Tư Mã Cường cũng đáng thương, mặc dù có sai
nhưng dù sao cũng là cốt nhục của phụ thân, cũng là do cưới phải người vợ không
hiền đức, lại có một mẫu thân nhiều mưu kế lộng xảo thành chuyên, nếu không
cũng không có kết cục như hôm nay. Phải rồi, bên người hắn có một nha đầu không
tệ gọi là Tiểu Ngũ, là nha đầu năm đó tổ mẫu ban cho Lệ phi nương nương, bởi vì
Tư Mã Cường thân thể tàn phế cho nên Lệ phi cố ý để Tiểu Ngũ đến chiếu cố. Tiểu
Ngũ đi theo Lệ phi cũng có biết chút y thuật, nếu mẫu thân không phản đối, con
muốn đem Tiểu Ngũ kia ban cho Tư Mã Cường, như thế thì nàng ta chiếu cố Tư Mã
Cường hẳn là càng tận tâm tẫn ý, mẫu thân cảm thấy như thế nào?”
Thái hậu gật gật đầu, “Biện pháp này rất tốt. Nếu con
cảm thấy thích hợp thì cứ làm đi.”
Tư Mã Nhuệ gật gật đầu xoay người rời đi, thậm chí
không liếc mắt nhìn lão Thái hậu một cái, bất luận lão Thái hậu có phải cũng
trúng độc hay không, hắn giận tổ mẫu hạ dược mất trí nhớ với chính mình, làm
cho Mộ Dung Phong khổ sở nhiều như vậy, hơn nữa chính mình là người đã vắng vẻ
Phong nhi thế nhưng lại là người yêu nàng nhất, cũng là người nàng yêu nhất và
tin tưởng nhất. Hắn không thể tha thứ cho chính mình!
Hoàng cung có chuyện gì là không có khả năng đâu? Sắc
phong Mộ Dung Phong làm Hoàng hậu là một chuyện tuy đơn giản mà lại phức tạp,
nhưng chỉ cần nguyện ý là có thể hoàn thành. Nhất là đối với Tư Mã Nhuệ mà nói,
hắn cho tới bây giờ vốn không phải là một người có thể nói lý lẽ gì, mấy ngày
trước đây không đi thăm Mộ Dung Phong chính là vì không muốn lão Thái hậu phái
người đến xúc phạm tới Mộ Dung Phong, hắn lo lắng tổ mẫu sẽ nhẫn tâm giết Mộ
Dung Phong, hơn nữa cũng là vì điều tra một sự việc, đồng thời cũng đang chuẩn
bị cho chuyện sắc phong Mộ Dung Phong làm Hoàng hậu, hắn cần yên lặng không một
tiếng động phái người tâm phúc đi để ý việc này.
Mạnh Uyển Lộ tâm thật sự tan nát, nàng thật sự nghĩ
không rõ, vì sao một người đã bị nhốt tại lãnh cung vẫn có thể khiến Hoàng
Thượng không bỏ xuống được, mà chính mình mỗi ngày ở bên cạnh thế nhưng không
chiếm được lòng hắn?! Chuyện nàng muốn làm và có thể làm tựa hồ chỉ có một
chuyện: chính là khóc.
Hạ Hà không ở đây mà đã bị đuổi trở về Mạnh phủ, tổ
mẫu của chính mình cũng không thể không được phép mà bước vào Hợp Ý Uyển nửa
bước, nay chính mình đã không còn ai để có thể dựa vào nữa.
Vương Bảo nhìn bộ dáng Mạnh Uyển Lộ khóc trong lòng
thật sự là khó chịu, cảm giác của hắn đối với nàng thật sự là kỳ quái, nàng là
chủ tử của chính mình, nhưng hắn lại không thể nhìn nàng rơi lệ, tuy rằng nàng
đã làm những chuyện quả thật là quá đáng, nhưng lúc nàng sai chính mình đi làm
thì chính mình lại cam tâm tình nguyện như vậy, bất kể hậu quả.
“Chủ tử, ngài nghĩ thông suốt một chút, chớ để quá
thương tâm.” Vương Bảo nhẹ giọng khuyên giải an ủi.
Mạnh Uyển Lộ nhìn Vương Bảo, oán hận nói: “Ngươi ở trong
này nói mát làm gì, ta sao có thể không thương tâm, ta lại như thế nào có thể
không thương tâm, nay Mộ Dung Phong kia sẽ làm Hoàng hậu, lại có được toàn bộ
thể xác và tinh thần của Hoàng Thượng. Ta có điểm nào kém hơn so với nữ tử kia,
thế nhưng Hoàng Thượng ngay cả nhìn ta liếc mắt một cái cũng không chịu, giống
như ta là một người cực đáng ghét. Nếu ngươi muốn để ta không thương tâm thì
hãy thay ta đi đem Mộ Dung Phong kia trừ bỏ đi, làm cho nàng hoàn toàn biến mất
trước mặt ta, rốt cuộc nhìn không thấy nữa, làm cho trong lòng Hoàng Thượng
không còn có dấu vết của nàng mới tốt!”
Vương Bảo
