iện nào đó..)
không bằng trước kia mà thôi.”
“A? Chẳng lẽ viên thuốc kia làm cho
hoàng thượng giống như thái giám?” Phượng địch đồng tình nhìn về phía
Ngự thiên dươn đang ngủ.
“Không phải, nhưng cũng không bằng trước kia, lực bất tòng tâm mà thôi, cùng thái giám có chút khác nhau.” Hừ,
dám thiết kế Phượng hiên hắn, đương nhiên phải trả thù lại rồi! Nhưng,
bây giờ còn không phải lúc để giết hắn, trước hết chỉ trả thù nhỏ thôi,
những cái khác sau này hãy nói. Phượng hiên sờ sờ thánh chỉ trong tay áo của hắn, trong lòng mắng Ngự Thiên Dương ngu ngốc, muội tử của Phượng
Hiên hắn đã rời xa thị phi, trải qua cuộc sống hạnh phúc, mình làm sao
có thể để nàng trở về liên lụy chứ? Thánh chỉ này cũng không thể bảo
toàn tính mạng, dù sao hoàng thượng chỉ cần hạ chỉ đuổi giết bọn họ mà
không cần nhìn đến thánh chỉ này, đến lúc đó sẽ đem toàn bộ người biết
thánh chỉ này giết chết là được rồi. Phượng hiên nhìn Ngự thiên dương,
khinh miệt thấp giọng nói: “Muốn lưu mỹ danh truyền lại đời sau, không
có khả năng!” Làm sáng tỏ sự thật, có chứng cớ khiến Ngự Thiên Dương để
lại tiếng xấu muôn đời mới là mục đích chính của Phượng Hiên hắn về
thánh chỉ này! Mặt khác chỉ cần Hoàng thượng rút ý chỉ truy nã về, sẽ
không làm khó cho hắn nửa bước, nhưng sau đó lại âm thầm đuổi giết, vậy
thì không là vấn đề .
Lại nhìn Ngự thiên dương ngủ một cái,
sau đó Phượng hiên liền dẫn Phượng địch quay trở lại đường cũ. Hắn rời
đi, tuyên bố hắn chính thức bắt đầu phản bội hoàng tộc Ngự thị, ban đầu
chỉ là vì tính toán tương lại cho Cung thị nhưng từ giờ khắc này chân
chính phát ra từ trong tim hắn muốn tiêu diệt vương triều Ngự Thị, mà
từng bán tín bán nghi đối với lời tiên đoán của mẫu thân lưu lại, giờ
hắn quyết định cho dù lời tiên đoán là giả, hắn cũng phải đem nó biến
thành sự thật!
Sắc trời tờ mờ sáng, một đêm không ngủ
Cốc Nhược Vũ ôm đứa nhỏ vào trong lòng, Tiểu Cốc Lượng ngồi bên cạnh, mở to đôi mắt tròn nhìn chằm chằm vào cửa sơn động, lo lắng lo lắng chờ
Phượng hiên, cho đến khi thân ảnh của hắn xuất hiện lần nữa, thì lòng
của nàng mới buông.
Tụ họp lại
lần nữa, Phượng hiên ôm lấy hài tử mới sinh, đặt tên cho bé, rồi dẫn mọi người đi dọc theo con đường ra khỏi núi Thái Khê rời đi.
“Hiên, về sau chúng ta phải chạy trốn
sao?” Hai đứa con trai được bảo vệ ở phía sau, tay được Phượng hiên nắm
Cốc Nhược Vũ vừa đi vừa ngửa đầu hỏi hắn.
“Ừm, không sai biệt lắm, đại khái chỉ có thể trốn đi!” Phượng hiên chẳng hề để ý cười cười nói.
“Thật xin lỗi, đều là do thiếp hại!” Cốc Nhược Vũ cảm thấy áy náy.
“Không phải lỗi của nàng!” Phượng hiên siết chặt tay nàng lại.
“Hiên, chàng không nên cứu thiếp, không
chỉ hại chàng mất đi tất cả, mà tính mạng bất cứ lúc nào cũng khó giữ
được.” Chàng là một người có tài cỡ nào a! Từng cao cao tại thượng,
nhưng sau này lại phải che dấu hào quang để theo mình chạy trốn, Cốc
Nhược Vũ bắt đầu tưởng tượng phong phú ra bộ dạng thất bại thê thảm của
Phượng Hiên ở trong đầu, cảm giác mình liên luỵ đến chàng, càng nghĩ
càng khổ sở.
Phượng hiên dừng bước lại, đối mặt với
Cốc Nhược Vũ, buông tay nàng ra, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên,
không đồng ý nói: “Nàng nói gì vậy! ? Nàng cùng các con ở bên cạnh ta,
ta cũng không mất đi cái gì! Nếu như nàng chỉ là những vật ngoài thân
kia mà nói…, vậy thì càng không có gì, những thứ kia mất đi thì vẫn có
thể đến lần nữa, nhưng nếu tâm chết đi thì người không thể sống được !”
Phượng hiên nhẹ nhàng nhìn Cốc Nhược Vũ, tay vuốt nhẹ gương mặt của
nàng.
“Hiên. . . . . .” Nghe thấy so sánh của chàng, cặp mắt to tròn kia của Cốc Nhược Vũ lấp lánh lệ quang.
“Nàng phải làm bạn với ta cho đến khi
tóc ta trắng xoá, cùng nắm tay, cùng nhau rời khỏi thế gian này.” Giống
như là lời thề, Phượng hiên rất chân thành nhìn Cốc Nhược Vũ nói.
“Ô. . . . . .” Cốc Nhược Vũ nghẹn ngào gật đầu.
“Đương nhiên, vẫn là nương tử phải chịu
thiệt rồi, dù sao vi phu cũng lớn hơn nàng nhiều tuổi ” PHượng hiên trìu mến kéo nàng vào trong ngực mình, “Cho nên vi phu sẽ chú ý an toàn của
mình, để ngày chúng ta dắt tay trễ một ít!”
“Được!” Cốc Nhược Vũ liều mạng gật đầu.
“Đựơc rồi, nàng không cần nghĩ lung tung nữa, trên thực tế, sau này cũng không có cái gì bi thảm! Mà ngược lại,
cuộc sống sẽ rất thong dong nhàn nhã !” Phượng hiên hôn lên cái trán của nàng, một lần nữa nắm tay nàng, tiếp tục đi.
“Dạ!” Cốc Nhược Vũ tin tưởng lời của chàng…, tâm tình bình tĩnh, theo sát bên người Phượng Hiên
Hai người ân ái làm cho đội thị vệ phía
sau cảm động hâm mộ, Tiểu Cốc Lượng ngồi ở trên cổ Phượng Hiên, đứa nhỏ
Cung Thi Liêm kia được Phượng địch ôm vào trong ngực, còn những hộ vệ
khác thì đi theo sát bên cạnh.
Vì thế, trong không khí tươi mát hợp
lòng người trên núi Thái Khê có một nhóm người rời đi, chẳng qua là,
khác với Phượng Vũ cùng Ngự Thiên Lan đã từng rời đi, lần này rời khỏi
triều đình Phượng hiên tất nhiên sẽ ngóc đầu trở lại, khi đó, vương
triều Ngự thị sẽ trở thành danh từ trong lịch sử!
Tháng hai vào năm Phong long thứ hai,
thập lục công chú