mấy vụ án, đã sớm quen thuộc.
Hàn Chấn Thanh hướng hắn gật đầu, lai tiếp tục cùng các đồng nghiệp
xử lý văn kiện, ghi chép tương quan báo biểu. Cảnh sát hình sự quốc tế
quay đầu lại nhìn thấy Đàm Hạ Thụ, thấp giọng hỏi Hàn Chấn Thanh.
"Cao thủ a, có muốn hay không lôi kéo hắn tới tổng bộ?"
"Lão Đại nhất định rất cao hứng."
Bọn họ nói chính là người phụ trách mảng đồ cổ.
Hàn Chấn Thanh ký tên văn kiện, đạm nói:
"Hắn yêu tự do, không phải là người của công việc."
"Thật sao?"
"Ai, đáng tiếc."
Bọn họ nhìn Đàm Hạ Thụ, anh đang theo Trầm Khải bước về phía cuối
phòng tiếp khách, vừa nện bước, vừa cùng Trầm Khải đàm tiếu, cười vui
cởi mở, giở tay nhấc chân đều tỏa ra nhiệt khí, chợt thấy vị cao thủ mở
khóa này, chân tướng đại minh tinh.
*****
Đạo quán Hoa Anh ——
Hai tên thiếu niên luyện tập Không thủ đạo, Hùng Bảo Bảo chỉ đạo động tác của bọn họ. Đứng bên cạnh, Đinh Tử Nhu xinh xắn mảnh mai biết điều
ngồi yên một chỗ. Cô mới từ cửa hàng sách tan việc, đến tìm Bảo Bảo nói
chuyện phiếm, hàn huyên được đang hăng say, Bảo Bảo đã đến giờ dạy,
không thể làm gì khác hơn là chờ đến lúc hết giờ học lại tiếp tục. Nói
là nói chuyện phiếm, mở miệng nói chuyện chủ yếu là Đinh Tử Nhu, Bảo Bảo bình thường chỉ phụ trách nghe .
Hai võ sinh, tên mập gọi Đại Nghiệp, gầy gọi Gia Cường. Bọn họ là anh em bà con, đương mười sáu tuổi – thời kỳ phản nghịch, tinh lực tràn
đầy, cha mẹ sợ bọn họ học cái xấu, cho nên đưa đến đạo quán Hoa Anh
trong vùng học Không thủ đạo, phát tiết tinh lực dư thừa.
Quán trưởng Hùng Hoa Anh kể từ sau khi gia nhập đoàn từ thiện, tính
tình đại biến, ngày ngày cùng các vị sư huynh, sư tỷ đi làm việc nghĩa,
nguyên vốn định đem võ quán đóng cửa, nhưng là Hùng Bảo Bảo kiên trì
muốn tiếp tục kinh doanh, không thể làm gì khác hơn đành đem võ quán
giao cho nữ nhi chịu trách nhiệm.
Hai tên thiếu niên nhiệt tình khoa tay múa chân, không bởi vì giáo
luyện (huấn luyện viên, giáo viên) là nữ mà có thái độ tùy tiện.
Hùng Bảo Bảo gật đầu, vỗ tay nói:
"Tốt, hôm nay tập tới đây thôi. Kế tiếp giao đấu tự do."
"Dạ, giáo luyện."
Hai tên thiếu niên mặt đối mặt giao đấu.
Tan lớp, Đinh Tử Nhu xông lại, khoác tay Bảo Bảo, nước mắt lưng tròng nói:
"Lão Đại... Chúng ta có thể nói tiếp sao?"
Cô có thói quen gọi Bảo Bảo là Lão Đại, cô cùng Bảo Bảo cùng học ở
một trường nữ trung học. Các bạn học trong trường đều xem kiện tướng thể dục thể thao Hùng Bảo Bảo là thần tượng, thích dùng "Lão Đại" để gọi
cô. Nhớ năm đó nếu có ai ở bên ngoài trường học bị người khi phụ, sỉ
nhục, cũng đều tìm đến nhờ Hùng Bảo Bảo ra mặt giải quyết, cả những nữ
sinh học cấp hai cũng nhờ Hùng Bảo Bảo che chở.
Đinh Tử Nhu ra xã hội cũng đã rất nhiều năm, vẫn còn không từ bỏ được thói quen lệ thuộc vào Bảo Bảo.
Đinh Tử Nhu lại khóc sướt mướt.
"Bảo Bảo... Cậu hãy nghe mình nói, mình tối hôm qua lại mất ngủ...
Mình thật là khổ sở đó, vừa nghĩ tới Kiều Đại Vĩ mình liền..."
"Cậu còn chưa khóc đủ?"
Bảo Bảo hai tay khoanh tròn trước ngực, nhìn đồ đệ luyện tập. Kể từ
sau khi Tử Nhu cùng Kiều Đại Vĩ chia tay, Tử Nhu lúc nào cũng khóc khóc
khóc, khóc đến cô phiền đã chết.
"Ô... Bảo Bảo... Làm sao bây giờ? Mình rất nhớ anh ấy, ngày đó cậu
đánh anh ấy, anh ấy... Anh ấy có nhắc tới mình không? Cậu có phải đã
đánh rất mạnh tay không? Vậy anh ấy không phải là hận chết mình? Ô..."
Đinh Tử Nhu nước mắt, nước mũi toàn bộ hướng tay áo Bảo Bảo bôi bôi.
"Bẩn đã chết, bẩn đã chết!"
Bảo Bảo rút tay ra, Tử Nhu càng nắm chặt hơn. Bảo Bảo mắng:
"Xin cậu, đừng khóc nữa có được hay không? Rất phiền a!"
Tức giận điên rồi.
"Wow ~~"
Đinh Tử Nhu khóc càng lớn tiếng hơn, khóc đến Bảo Bảo chân mày nhíu lại càng chặt hơn.
"Lão Đại... Anh ấy làm sao có thể phản bội mình? Mình đối với ảnh tốt như vậy, thẻ của mình đều đưa cho anh ấy dùng (Clair: thẻ tín dụng a
=.=), xe của mình cũng cho ảnh đi, nhà của mình cho ảnh ở, thân thể của
mình cũng..."
Tử Nhu lần thứ N lên án.
Ba!
Côn gỗ hướng bả vai Gia Cường hạ xuống, Bảo Bảo quát mắng:
"Phần tay quá cứng ngắc!"
Lại đánh về phía chân Đại Nghiệp.
"Đứng vững! Định trụ gót chân!"
"Wow ——"
Đinh Tử Nhu túm Bảo Bảo cánh tay, cả người đeo trên người cô.
"Mình thật là khổ sở đó, mình hận chết hắn, mình không muốn sống nữa..."
"Ngươi có hay không cốt khí a?"
Bảo Bảo quay lại trừng Đinh Tử Nhu thấp hơn cô một cái đầu.
"Kiều Đại Vĩ có gì đặc biệt hơn người? A? Chính là hèn nhát số một,
vừa nghe đến ta là Hùng Bảo Bảo, chạy trốn như bay, loại nam nhân này bỏ càng sớm càng tốt, cậu còn lưu luyến hắn làm chi nữa!"
"Cậu không hiểu gì hết, mình giao ra nhiều như vậy, hắn lợi dụng
mình, còn đồng thời quen tới ba người bạn gái... Ô... Mình không cam
lòng..."
"Tốt ——"
Bảo Bảo vén tay áo lên, rất có nghĩa khí nói:
"Mình lại đi chỉnh hắn!"
A? Đinh Tử Nhu quắt miệng.
"Mình... Mình cũng không phải là muốn cậu lại đánh hắn!"
"Vậy thì đừng khóc nữa, khóc đến khiến mình phiền chết. Không phải
nói có rất nhiều người theo đuổi cậu? Tìm một nguwoif khác là được."
Dù sao Tử Nhu là mẫu người cuồng luyến,
