nhẫn chờ đợi sự đau đớn của cô qua đi.
Không cần quá lâu, Vu Phiên Phiên bắt đầu vặn vẹo bất an, cho tới khi Đường Uy Đình hít mạnh vào liên tục.
“Có thể sao?” Mặc dù hiểu được lý do vì sao cô lại cử động nhưng anh vẫn muốn xác định lại.
“Gì cơ?” Nụ hôn an ủi của anh như bùa mê, Vu Phiên Phiên vốn không hề cảm thấy thoải mái, nhưng dưới sự chăm sóc của anh, cô bắt đầu có phản ứng nhưng lại không hiểu được trọng điểm của vấn đề, ngây ngô hỏi lại.
Đường Uy Đình nở nụ cười nhợt nhạt, dán sát bên tai cô thì thầm nhưng từ ngữ thân mật của tình nhân, cũng bắt đầu chậm rãi cử động bên trong chỗ sâu nhất cơ thể cô, làm cho hai gò má cô đỏ bừng.
Ánh trăng sáng tỏ trên cao lùi dần về phía chân trời, ngôi nhà nhỏ vào buổi đêm tràn ngập sự lãng mạn ngọt ngào … Sau khi trải qua tư vị tiếp xúc ngọt ngào, Đường Uy Đình và Vu Phiên Phiên càng gắn bó như keo sơn, nghiễm nhiên trở thành đôi vợ chồng tân hôn đầy hạnh phúc mỹ mãn.
Nhưng những ngày quá hạnh phúc lại dễ dàng đưa tới ghen ghét, không đến ba tháng sau, chuyện của bọn họ bị những kẻ không thấu đáo sự tình truyền miệng nhau -- giống như mọi ngày bình thường, Vu Phiên Phiên một mình đến trường đi học, còn chưa đến trường, liền phát hiện có rất nhiều ánh mắt khác thường chăm chú ở trên người cô, khiến cô trong lòng không ngừng sợ hãi.
Làm sao vậy?
Là cô mặc áo ngủ đi dép lê ra đường sao?
Không có, cái gì cũng đều không có! Cô từ trên xuống dưới không có nửa điểm khác với mọi người ở đây, như vậy, vì sao các sinh viên khác lại nhìn cô như vậy?
“Đàn em!” Huống Quyền Thủy đứng chắn cô ngay tại cửa, không cho cô phân bua liền đem cô kéo ra bên ngoài, khiến cô chưa kịp biết tình hình liền đi ra ngoài cửa. “Đi, đi, đi nào, đàn anh đây mời em ăn sáng.”
“Báo cáo anh là em đã ăn no.” Buổi sáng cô làm bữa sáng tình yêu, cùng thầy hưởng thụ một bữa sáng ấm áp, giờ làm sao cô còn có thể nuốt trôi?
Hơn nữa đàn anh biết rõ ràng cô không thích thức ăn bên ngoài, điều này không phải rất kì lạ sao?
Đang định hỏi hành động khác thường của đàn anh, liền thấy Ngô Thanh Thủy hoang mang rối loạn từ cửa đi ra, vừa thấy Vu Phiên Phiên đến, không kịp phân trần liền lôi kéo cánh tay kia của cô, tính cả Huống Quyền Thủy, giống như đang bắt cóc người vậy, đem cô đi qua cách cửa trường học, bỏ xa đám đông qua một bên, cho dù Vu Phiên Phiên có kháng cự liên tục, hai người cũng chưa buông tay.
Vu Phiên Phiên bị kéo đến nhà của Huống Quyền Thủy, bởi vì trong nhà anh nằm trong phạm vi thành phố, vừa vặn không có người thân ở nhà, bởi vậy bọn họ lựa chọn địa điểm này làm nơi chứa chấp “Người bị bắt cóc”, để tránh làm cho những người khác phát hiện.
“Này! Các người rốt cuộc đang làm cái gì?!” Vừa được “mở trói”, Vu Phiên Phiên chịu không nổi liền kêu to.
Tiết thứ nhất của cô coi như xong đời, những điều cần ghi chép coi như bốc hơi, rốt cục là cô đã trêu chọc ai nha?
Huống Quyền Thủy cùng Ngô Khanh Thủy liếc mắt nhìn nhau một cái, cuối cùng Ngô Khanh Thủy tương đối bình tĩnh liền lên tiếng. “Phiên Phiên, chuyện em cùng thầy ở cùng một chỗ… bị trường học phát hiện.”
Vu Phiên Phiên bị kinh động, sắc mặt lập tức trắng xanh.
“Không biết là ai tố cáo, nhưng là khi hai người ra vào ở cùng một nhà đã bị chụp ảnh, ảnh được đem công bố dán tại các hành lan trường học, chị nghĩ nhà trường muốn làm bộ như không biết cũng không được.”
Tối hôm qua ở ký túc xá các bạn học liền đã bắt đầu xôn xao, vài người biết Vu Phiên Phiên và cô là bạn học liền gọi điện thoại thông báo cho cô, dây điện thoại trong nhà thiếu chút nữa vì vậy mà bị đốt cháy.
Huống Quyền Thủy cũng giống như cô biết được tin tức trong cùng thời điểm, bởi vì anh là đàn anh trực tiếp của Phiên Phiên, tình huống so với Ngô Khanh Thủy có phần nhiệt liệt hơn, không kém cỏi chút nào.
Bởi vậy bọn họ mới có thể bày ra “Vụ bắt cóc” này, trước tiên làm cho Phiên Phiên “Rời xa chiến khu” rồi sau đó nói sau.
“Là ai quá đáng như vậy?” Vu Phiên Phiên thừ người ra, đối với chuyện xấu bất thình lình xảy ra không thể phản ứng.
Huống Quyền Thủy ngập ngừng, vẻ mặt sầu lo mắt nhìn về Ngô Khanh Thủy. “Khanh Thủy không phải nói sao? Không biết kiệt tác là của ai.” Anh cố ý trêu chọc, nhằm giảm bớt lo lắng của học muội.
Đáng tiếc nửa điểm hiệu quả đều không có tác dụng, mặt hai nữ sinh đều nhăn lại giống như khổ qua đắng.
“Như vậy đi, cho anh số điện thoại của Đường lão vịt, anh nói cho thầy biết.”
Trong trường học có sổ ghi chép thông tin liên lạc giữa thầy và trò, nhưng quản lý tương đối chặt chẽ quan hệ riêng tư giữa thầy và trò, nên cũng không lưu lại thông tin liên lạc chính xác, ví dụ giống như Đường Uy Đình.
Bởi vậy khi anh nhận được điện thoại của Huống Quyền Thủy, anh rất là ngạc nhiên, sau khi nghe Huống Quyền Thủy giải thích sự việc, không cần nghĩ ngợi anh liền dựa theo địa chỉ được cho mà tìm đến.
Vừa vào cửa anh liền nhìn Vu Phiên Phiên ngồi thất thần đến ngây ngốc ở phòng khách, làm cho trái tim của anh siết chặt quặn đau.
“Thầy Đường, em thấy tạm thời vẫn là cho Phiên Phiên tới nhà em ở là tốt nhất.” Trong khoảng thời gian chờ Đ