i.” Ngô Khanh Thủy nhắm mắt bất lực, rốt cục chịu đựng không nổi kiểu nói chuyện của anh mà xoay người đi về phía cửa lớn.
“Này, Khanh Thủy, em đợi anh với!” Ngô Khanh Thủy chính là khối nam châm trái cực hấp dẫn anh, nếu cô đã chạy lấy cười, vậy anh ở chỗ này làm gì?
Dù sao sắc mặt của Đường lão vịt cũng không hòa nhã cho lắm, anh nên tránh đi, đuổi theo vợ tương lai quan trọng hơn!
“Chị… cũng không muốn để mình ở lại đây có một mình nha!” Mắt thấy mọi người đi hết, Đường Vi Đình cũng sãi bước ra khỏi nhà.
Đột nhiên, căn nhà nhỏ xinh đẹp đột nhiên yên tĩnh, trong nháy mắt im lặng đến kì lạ.
“Thật sự là một đám người phiền toái!” Tiến tới khóa cửa, Đường Uy Đình tức giận xoay người quay lại phòng khác.
Vu Phiên Phiên nhẹ nhàng thở ra, thôi không hồi hộp lo lắng nữa.
“Lại đây, chúng ta vào phòng đi.” Không nói nhiều kéo cô đi về phía phòng ngủ, Đường Uy Đình lại tiếp tục việc cũ, một lần nữa ôm cô đi qua cửa phòng ngủ, làm tiếp những nghi thức đầu tiên của cuộc sống vợ chồng dài lâu.
“Thầy…” Cô muốn nói nhưng lại xấu hổ, mặc anh cởi bỏ quần áo trên người.
Đường Uy Đình dừng tay, nhăm mày khiến trán nhăn hết cả lại. “Đừng gọi anh là thầy nữa.”
Bị chị và sinh viên của mình trêu chọc còn chưa đủ sao? Cô vợ này thật sự không biết tiếp thu nha!
“Ừ…. Thì…” Ôi! Vì sao ai cũng nói vậy! Cô thấy gọi như vậy rất thuận miệng, rất khó thay đổi thói quen.
“Nào, gọi tên anh.” Đường Uy Đình nhẹ giọng dụ dỗ.
“Em…”
“Gọi Uy Đình hay Uy cũng được, em em cái gì.”
“Này…”
Đường Uy Đình nhịn không được trợn mắt la, “Là Uy, không phải này nọ!” (Kat: khửa khửa, chú thích tí: chữ “Uy” trong tên anh Đình phát âm khá giống chữ “uy” = “này”)
“Không được! Em không gọi được!”
“Sao không gọi được? Chẳng lẽ em muốn cả đời này gọi anh là thầy à?”
“Vì sao không được?”
“Đương nhiên không được!” Ngay cả thánh nhân cũng không thể nhịn được mà muốn phát điên huống gì anh, “Sau này chúng ta sinh con, em gọi anh là thầy, vậy con gọi anh là gì?”
“Đương nhiên gọi thầy là ba!”
“… Nếu không thì em kêu anh là chồng yêu cũng được.” Được, lùi mà tiến, anh chịu thỏa hiệp.
“Như vậy nghe rất kỳ cục.”
Anh tức giận trừng cô, hung hăng trừng, “Kỳ cục cái gì?”
“Gọi như vậy giọng điệu nghe như cách nói chuyện thời cổ đại của mấy ông thái giám…”
(Kat: bạn Kat lại chú thích, nguyên văn anh Đình muốn bé Phiên Phiên gọi là “lão công”, mà viết riêng chữ “lão công” ra thì giống chữ “công công” = “thái giám”, bạn Kat muốn edit cho nó thuần Việt tí nên hơi biến tướng ý văn, mọi người thông cảm)
Đường Uy Đình muốn phát điên thực sự, “Chúng ta là người thời hiện đại, quản chuyện thời cổ đại làm gì?”
“Thầy đừng hung dữ như vậy!”
“Tốt thôi, gọi tên anh, hoặc gọi là chồng yêu cũng được.”
“Không gọi như vậy được không? Nhất thời em không sửa được, phải cho người ta một chút thời gian làm quen chứ!”
“……..”
Không ai lường trước được, đêm tân hôn đáng giá ngàn vàng lại vì đôi vợ chồng mới cưới tranh cãi việc xưng hô đối với ông chồng đáng thương mà bị lãng phí.
Quả thực không lãng mạn chút nào, cũng không có gì gọi là hấp dẫn!
Bóng râm phủ xuống ghế nằm phía duới cây dù lớn, bên trái truyền đến tiếng gầm gừ nhẹ của nguời đàn ông và tiếng cười non nớt của trẻ nhỏ, Vu Phiên Phiên không khỏi nhếch khóe miệng, bật ra một tiếng cười khẽ.
“Ông trời của tôi, hai cái tên ngốc kia, quả thực là ngốc không gì bằng!” ngồi ở trên một ghế nằm khác, Ngô Khanh Thủy cũng mỉm cười theo, miệng nhắc đi nhắc lại lời quở trách.
“Sao vậy?” Duỗi nguời, Vu Phiên Phiên thong thả lắc cái chân, cũng không tính đứng dậy, miễn cuỡng nằm tại chỗ.
“Tiểu thư, em luời vừa thôi.” Ngô Khanh Thủy liếc mắt nhìn cô một cái, không tức giận nhưng vẫn mang theo lời quở trách. “Đứng lên, em không muốn tự mình xem à?”
“Đàn chị keo kiệt!” Giả bộ ão não chu chu cái miệng, cũng theo ý của đàn chị mà đứng dậy tò mò nhìn.
Cô đã muốn nhìn thử xem cái sự thê thảm của đàn ông là thế nào, nhưng vì tăm nắng rất thỏai mái khiến cô luời vận động, vừa vặn đàn chị lại cho cô một cơ hội, nên cô nhanh chóng có lý do thúc dục bản thân mình đứng dậy
“Đó! Bọn họ ở chỗ kia, em xem!” Ngô Khanh Thủy vuơn cánh tay trắng nõn chỉ về huớng uớc chừng cách bờ cát gần 10m.
Bởi vì không phải ngày nghỉ, bờ biển thưa thớt nguời nên cô cũng không khó tìm thấy mục tiêu.
Hai đứa trẻ tương đương tuổi nhau, không sai biệt lắm chừng hai ba tuổi, nhìn như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, cậu nhóc ở bên bờ cát đào một cái hố, sau đó giữ chặt cổ hai người người lớn đang ngồi xổm trên bờ cát, dung sức đẩy làm cho cả hai nguời đàn ông ngã vào hố cát, sau đó cậu nhóc không ngừng dùng cát vừa đào đuợc hất lại vào cái hố đang chứa hai nguời lớn kia, cuời khanh khách.
Cô nhóc thì dùng phuơng thức xử lý trực tiếp hơn, cầm lấy chai nước chứa đầy cát đổ lên đầu hai nguời lớn, khiến cho hai nguời đàn ông chỉ biết ão nảo gầm gầm rú.
Vu Phiên Phiên ngây nguời nhìn, quay mặt cùng Ngô Khanh Thủy liếc mắt nhìn nhau, hai nguời không nén được cất tiếng cười to.
Đúng vậy, hai nguời đàn ông này thật quá ngốc!
Bị bọn nhóc trêu c