ếm một cách vô định. Bây giờ, hắn lại một thân một mình đi tới nơi trung
tâm sơn cốc này. Hắn biết nơi này là hang ổ của Tang Kỳ, cũng đã muốn tìm cơ hội
để giết lão từ lâu, bởi có thể nói là hắn căm thù đến tận xương tủy đối với loại
người chuyên gieo rắc tai họa khắp nơi này, nên đã mất chút công phu âm thầm
quan sát theo dõi lão rất lâu.
Chỉ có điều hắn không ngờ là khi đi tới cửa động lại phát hiện sự canh phòng
nơi này quá lỏng lẻo, giống như không có ai đứng ra canh gác vậy. Sợ trúng mai
phục, hắn cẩn thận điều nghiên xung quanh, im lặng theo dõi xem có biến hóa gì
không, lại phát hiện hóa ra những người ở nơi này, từ trên xuống dưới bao gồm cả
chính Tang Kỳ, đều đang chạy tới chạy lui hầm cầu mà tiêu chảy, chân nhũn ra
không còn chút sức lực nào. Hơn nữa, điều khoa trương nhất là Tang Kỳ còn đang
trong tình huống tiêu chảy chết lên chết xuống chỉ còn nửa mạng vậy mà vẫn không
ngừng lộn nhào và la hét, cuối cùng chỉ có thể nằm ẹp trên mặt đất mà rầm rầm rì
rì không ra hơi.
Không cần suy nghĩ nhiều cũng biết đây nhất định là tác phẩm của Liên Kiều
rồi, đối với những kẻ khi dễ nàng, nàng quyết không nhân từ hay nương tay bao
giờ. Chỉ có điều Lạc Phong thật sự không hiểu, nàng làm sao có thể tự mình làm
được tất cả những điều này. Thật là càng ngày càng thêm bội phục nàng muôn phần!
Một cô gái như vậy, được Trời cao ưu ái ban cho trí thông minh như vậy, rực rỡ
thu hút, khiến cho người khác không thể nào dời mắt được. Mục Sa Tu Hạ không
xứng đáng có được một cô gái có linh hồn như thế, bởi tên kia quá ngang ngược,
quá tầm thường, quá đặt nặng việc lấy được thiên hạ vào tay. Cho nên, hắn phải
mang nàng rời đi, rời khỏi phạm vi ảnh hưởng thế lực của Mục Sa Tu Hạ. Hắn sẽ
làm cho nàng biết, chỉ cần có nàng, thì sẽ không còn một nữ nhân thứ hai nào có
thể tiến vào chiếm giữ được một góc của t bởi vì trái tim của hắn chỉ đập cho
riêng mình nàng.
“Làm sao ngươi tìm được ta?” Liên Kiều vẫn còn chút mơ hồ.
Đôi mắt Lạc Phong tình tứ dịu dàng như nước, nhẹ giọng trả lời: “Bất kể nàng
đang ở đâu, ta đều có thể tìm được nàng.” Hắn ôm nàng lên xe ngựa, rồi cũng phi
thân lên ngồi bên cạnh nàng.
Ngồi yên ổn trên xe ngựa lại khiến trái tim Liên Kiều không khỏi căng thẳng,
nỗi đau xót lại ầm ầm kéo tới.
“Có thể giúp ta một chuyện không?” Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài xe, trong ánh
mắt đầy vẻ xa cách.
“Nàng cứ nói.” Thanh âm của hắn luôn làm cho người nghe an tâm.
Thu hồi ánh mắt quay về nhìn Lạc Phong, nàng bình tĩnh nói: “Đưa ta đi khỏi
nơi này, chỉ cần không nhìn thấy hắn, nơi nào cũng được.”
Hắn mỉm cười, cho nàng một câu trả lời đảm bảo: “Được!”
Lời của Liên Kiều đã nói đúng với mong muốn trong lòng hắn, nhưng hắn sẽ
không nói cho nàng biết, bởi vì, hắn muốn nàng sẽ từ từ cảm thụ được tấm lòng
chân thật của hắn.
Xe ngựa thong thả đi gần ba canh giờ. Đến một khu vực đồi núi, xe ngựa từ từ
tiến vào con đường mòn nằm giữa hai trái núi dựng đứng. Trong cốc, thảm thực vật
rậm rạp, rất hiếm thấy dấu vết của con người. Vả lại, phía bên ngoài cốc cây cối
rậm rạp, che dấu cốc khẩu dưới những lùm cây, nếu như không biết trước thì nhất
định sẽ không tìm được chỗ cửa vào.
Xe ngựa cuối cùng dừng lại ở một khu đất bằng phẳng, Lạc Phong đỡ Liên Kiều
xuống xe ngựa, trước chỗ họ đang đứng là một tòa nhà gỗ.
Khắp xung quanh, hoa đào đang nở rộ một màu đỏ rực rỡ tươi thắm, phản chiếu
vào khiến trái tim con người trở nên ấm áp, cách nhà gỗ không xa thấp thoáng một
hồ nước xanh biếc, một dòng thác suối nhỏ đổ xuống từ đỉnh cốc, cảnh đẹp ý thơ
vô cùng. Nhìn khung cảnh sơn cốc đẹp như bồng lai tiên cảnh thế này, Liên Kiều
có chút sững sờ. Nơi này thực sự rất thích hợp để nàng ở lại chữa thương, từ từ
liếm láp vết thương nơi tâm hồn, rồi nàng sẽ phục hồi như cũ.
Trong nhà gỗ sáng sủa sạch sẽ, thanh thoát như không vương chút bụi trần nào,
tất cả đồ dùng hàng ngày đều được chuẩn bị đầy đủ. Thoạt nhìn giống như là được
chuẩn bị chỉ cho riêng nàng vậy.
Lạc Phong dịu dàng nhìn nàng hỏi: “Thích
Liên Kiều cũng không còn hơi sức đâu để mà tâm tình hàn huyên, gật đầu một
cái để cảm tạ, lạnh nhạt nói: “Cám ơn.”
Lúc này, có một thiếu nữ nhỏ tuổi đi ra từ phòng trong của nhà gỗ, hướng về
phía Liên Kiều nhẹ nhàng thi lễ: “Oánh nhi gặp qua cô nương.”
Liên Kiều nhíu mày nhìn nàng, Lạc Phong đứng một bên giải thích: “Về sau,
Oánh nhi sẽ phụ trách chăm sóc ăn uống và cuộc sống thường ngày của nàng, cứ
cách mỗi ba ngày ta sẽ tới một lần. Nàng xem nếu có gì cần mua thêm thì cứ nói
ra, ta lập tức sai người đặt mua.”
“Như vầy là tốt rồi.” Không muốn thiếu người khác quá nhiều ân tình, nàng
lạnh nhạt đáp lại. Hiện tại, nàng chẳng còn chút hứng thú gì với tất cả mọi thứ,
đặc biệt là tình cảm.
Lạc Phong đi rồi, Liên Kiều quả thật yên yên ổn ổn mà ở chỗ này. Oánh nhi
thật biết điều và khéo hiểu chuyện, tay chân cũng nhanh nhẹn, Liên Kiều không
nói lời nào thì nàng cũng tuyệt đối không phát ra tiếng nào. Một cuộc sống như
thế khiến cho nàng cảm thấy mình dần dần bình tĩnh lại. Cứ cách mỗi ba ngày, L