ạc
Phong sẽ đến thăm nàng, mang đến nhu yếu phẩm cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày,
đồng thời cũng mang đến tin tức về Mục Sa Tu Hạ.
Hắn tìm nàng, tìm nàng đến long trời lở đất. Đặt trạm kiểm soát phong tỏa tất
cả các đường giao thông chính yếu, chỉ được phép vào, không cho phép ra, đồng
thời cũng điên cuồng tìm kiếm khắp trong thành ngoài thành. Cuối cùng, những
cuộc tìm kiếm này đã cho hắn tìm được hang ổ của Tang Kỳ. Hôm đó, Lạc Phong
không giết chết Tang Kỳ mà chỉ mang Liên Kiều ra ngoài, nhưng một khi bị Mục Sa
Tu Hạ bắt được, lão sẽ không còn tốt số như thế.
Sau khi điều tra ra được Liên Kiều là chính do lão bắt cóc, Mục Sa Tu Hạ tức
giận đến điên cuồng, hành hạ lão ta đến không còn hình người, nhưng trước sau gì
vẫn không hỏi ra được vị trí Liên Kiều đang ở. Đáng thương cho Tang Kỳ, bởi Lạc
Phong mang Liên Kiều đi dưới tình huống gì lão nào có biết, lão biết đến chỗ nào
để tìm được một Liên Kiều thứ hai để trả lại cho Huyết Thái tử đã biến thành Tu
La địa ngục kia.
Cuối cùng, không chịu nổi hết đợt tra tấn này đến đợt tra tấn khác, Tang Kỳ
thở hắt một hơi cuối cùng, kết thúc mấy ngày sống không bằng chết cuối cùng của
cuộc đời lão.
Mặc dù sống ở trong cốc, nhưng tin tức bên ngoài vẫn cuồn cuộn không dứt
truyền vào lỗ tai Liên Kiều. Lạc Phong không sợ phiền lòng người khác mà nói hết
cho Liên Kiều về tất cả tin tức của Mục Sa Tu Hạ là cũng có thâm ý riêng của
hắn. Liên Kiều được Mục Sa Tu Hạ quan tâm yêu thương sận tâm can, nhưng nàng lại
không muốn gặp hắn, chỉ một lòng muốn thoát khỏi hắn. Nhưng theo phương pháp tìm
kiếm tỏa rộng như vậy của Mục Sa Tu Hạ, rất khó đảm bảo rằng nam nhân kia sẽ
không tìm được nơi này. Đến lúc đó, với năng lực của Lạc Phong chắc chắn sẽ
không ngăn trở được. Liên Kiều là một nữ nhân thông minh, điểm này cho dù hắn
không nói nàng cũng khá rõ ràng.
Cho nên hắn chờ, chờ Liên Kiều phá vỡ cục diện này. Hắn tin tưởng Liên Kiều
sẽ không để mặc cho tình huống như thế tiếp tục nữa.
Quả nhiên, một ngày kia khi hắn lại tới thăm nàng, nhìn hắn đi vào, Liên Kiều
chậm rãi đứng dậy, bình tĩnh nói: “Giúp ta lần nữa nhé.”
Chương 52: giả chết 2
“Điện hạ, bên ngoài cung có một đứa bé kêu người ta đưa lá thư này cho ngài.”
Huyết thị vệ Mạc Cổ Nhĩ vô cùng trung thành tận tâm tiến vào bên trong bẩm
báo.
“Cút!” Một chữ này, Mục Sa Tu Hạ nói bằng một giọng nhẹ bâng, lúc này, trừ
Liên Kiều ra, người hay việc gì hắn cũng không muốn biết. Cặp mắt đầy tơ máu vằn
vện chứng tỏ hắn đã mấy ngày chưa ngủ.
“Nhưng...”
Mạc Cổ Nhĩ khá khó xử, không biết lời nói của đứa bé kia có là sự thật hay
không. Nếu như đó chỉ là một trò đùa ác, những người cận thân như bọn họ cũng
đừng tưởng là sẽ thoát khỏi trừng phạt, có khi tự giác cắt đầu từ trên cổ mang
xuống vẫn còn tốt hơn.
Mục Sa Tu Hạ không hề liếc hắn lấy một cái, vẫn uống ừng ực thứ nước trong
chén. Hắn đã tìm kiếm suốt chín ngày rồi, lên trời xuống đất tìm kiếm nàng chín
ngày rồi, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Cho dù có đem Tang Kỳ ra hành hạ tới chết
vẫn không lấy được bất cứ tin tức gì của nàng. Hơi ngửa đầu ra, rượu tuột thẳng
xuống bụng, mùi vị cay đắng khiến hắn chau chặt mày lại.
Nhìn chủ tử khổ sở, Mạc Cổ Nhĩ không đành lòng. Lần đầu tiên mất đi thái tử
phi, Điện hạ đã sống không còn ra hình người, lần thứ hai mất đi thái tử phi,
Điện hạ đã biến thành quỷ. Tùy ý giết người, tùy ý phát tiết tức giận, lúc
trước, mặc dù ngài khát máu nhưng không hề lạm sát, hôm nay... Thôi đành vậy,
chỉ cần có thể tìm về đưc thái tử phi, để chủ tử trở lại thành chủ tử mà hắn
từng biết, cho dù muốn hắn chết, hắn cũng cam nguyện.
“Điện hạ, đứa bé kia nói, lá th này là thái tử phi gửi cho ngài, xin ngài...”
Không đợi Mạc Cổ Nhĩ nói xong, lá thư trong tay liền bị Mục Sa Tu Hạ đang ngồi
cách xa ba trượng giật phắt lấy.
Lá thư, nắm chặt trong bàn tay, run rẩy, thật lâu vẫn không dám mở ra. Nhắm
mắt lại, hít sâu một hơi, Mục Sa Tu Hạ thận trọng rút ra giấy viết thư bên
trong, mở ra, một làn tóc đen rơi xuống. Hắn nhanh tay lẹ mắt tiếp được, không
cần nhìn, bởi mùi hương thấm vào ruột vào gan kia chính là mùi hương đặc trưng
của nàng.
Nàng gửi hắn một đoạn tóc ngắn, là ý gì? Nhìn lại giấy viết thư, chỉ le que
vài chữ.
Hạ:
Tình ý giữa ta và chàng đã tuyệt, từ nay hai bên không thiếu nợ nhau, giống
như đoạn tóc này!
Kiều
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng long trời lở đất, giấy viết thư bị bóp nát
bấy, một tay tóm lấy cổ áo của Mạc Cổ Nhĩ quát hỏi: “Đứa bé kia đâu?”
“Bên ngoài cửa cung!” Bị sự cuồng nộ trong đáy mắt của chủ tử làm cho khiếp
sợ, chủ tử như lúc này thật hoàn toàn xa lạ với hắn.
Liên Kiều ngồi trong nhà thản nhiên đọc sách, thưởng trà. Trên khay trà tinh
xảo đặt một chén trà, khói nóng lượn lờ bay lên, hình như đang lẳng lặng chờ
người nào đó đến.
Nàng cố ý để lại đầu mối, chắc chắn hắn sẽ theo đó mà tìm đến đây.
Buổi trưa, gió mang chút hơi ấm hiu hiu thổi qua dễ khiến người ta buồn ngủ,
người nàng chờ rốt cuộc đã tới.
Hắn dẫn theo trọng binh phong tỏa sơn cốc, lần này Mục Sa Tu Hạ tuyệt đối