cuồng nộ, nhưng tiếng cười này nghe còn thê thảm hơn so với tiếng
khóc, còn cuồng điên hơn so với rống giận, còn càn rỡ bạo ngược hơn so với mưa
gầm chớp giật. Từ giờ khắc này hắn đã điên rồi. Mục Sa Tu Hạ, một kẻ điên vì
đánh mất trái tim.
Mưa rơi từng giọt từng giọt tí tách trên mặt đất. Ngoài thành, trên một gò
núi, một nấm mồ nho nhỏ cô liêu xuất hiện trên đỉnh. Đứng trước nấm mồ, dưới một
cây dù giấy dầu, là một cô gái xinh đẹp mỹ lệ, một bóng ma của quá khứ, độc
lập.
Lạnh lùng nhìn mộ bia trước mộ phần:
Liên Kiều chi mộ
Không mang theo họ của hắn*, không làm vợ của hắn, từ giây phút nàng nhìn
thấy hắn cùng giường chung gối với nữ nhân khác kia, nàng lập tức không còn là
vợ của hắn nữa, không cách nào ngăn cản hắn lạc lối bên ngoài, ít nhất nàng có
thể ngăn cản hắn dây dưa mãi với nàng.
* Ở Trung Quốc, vợ sẽ mang họ của chồng, chẳng hạn trong trường hợp này đáng
lẽ phải ghi là “Mục Sa Liên thị chi mộ”.
“Nàng thật sự quyết định cả đời này sẽ không gặp lại hắn nữa?” Một cái dù
giấy khác xuất hiện, thiếu niên ôn nhu đứng thẳng tắp bên cạnh nàng.
“Gặp nhau chi chẳng thà không gặp.” Nàng buồn bã cười một tiếng, nàng là
người đã chết rồi, tất cả ân oán bấy lâu cũng vì thế mà trở thành dĩ vãng.
Thiếu niên không nói nữa, chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh cùng nàng.
Nàng chợt nhìn về phía hắn, tuyên bố: “Ta muốn rời đi lúc này thôi.”
“Được, ta đi cùng nàng!” Bất kể nàng muốn đi nơi nào, hắn cũng sẽ theo nàng
đến cùng.
Nàng lắc đầu, nét mặt dửng dưng: “Ta muốn có một cuộc sống độc lập, không một
người nào biết chỗ của ta, một cuộc sống tốt đẹp không có bất kỳ ràng buộc nào.”
Có lẽ chỉ có như vậy, nàng mới có thể từ từ quên người kia đi. Thời gian là liều
thuốc trị thương tốt nhất.
Thiếu niên mím môi, ánh mắt hơi tối: “Ta sẽ cùng nàng!” Ngữ điệu kiên định
khiến nàng có chút hoảng hốt.
“Ngươi...”
“Ta sẽ cùng nàng!” Hắn xác định lần nữa, “Cho dù nàng tới chỗ nào, ta đều sẽ
cùng nàng, ở lại bên cạnh nàng!”
Ánh mắt nghi hoặc từ từ trở nên lạnh lùng, nàng không nhìn hắn nữa mà phóng
mắt ra xa xa nhìn một gốc cây đại thụ trên đỉnh núi, giọng nhẹ nhàng nhưng không
cho cãi lại: “Ta không cần!
Nét mặt bình tĩnh của thiếu niên không hề thay đổi, giọng thoáng vẻ kích
động: “Nàng là của ta, ta không cho phép nàng rời đi.”
Một nụ cười mỉm quyến rũ giắt bên khóe môi nàng, ánh mắt mê hoặc lòng người:
“Ta không thuộc về bất cứ kẻ nào, bao gồm ngươi!”
Mặt thiếu niên rốt cuộc cũng biến sắc, xoay người sang nhìn nàng, lại bị
gương mặt lạnh lùng của nàng khiến hắn sững lại. Hắn hít sâu một hơi, thật lâu
sau mới mở miệng nói: “Ta sẽ không để cho nàng rời đi!”
Nàng từ từ thu tầm mắt về rồi quay nhìn vào mặt hắn, nhìn chăm chú vào đôi
mắt của hắn, rồi không có bất kỳ dấu hiệu nào phất tay lên. Một ám tiễn ngắn nhỏ
không một tiếng động bắn ra thật nhanh, với tầm bắn gần như vậy, dù hắn có phản
ứng nhanh hơn nữa cũng không tránh được, cánh tay trúng một mũi tên.
Cặp lông mày xếch chau lại như ngọn núi, hắn vươn tay ra bắt được cổ tay
nàng, cũng không thèm quan tâm đến loại vết thương như muỗi cắn này. Nhưng chỉ
một giây tiếp theo, hai mắt hắn trợn trừng lên, nhìn hai tay mình từ từ tê cứng
một cách khó tin, cũng cảm thấy được cảm giác tê dại này dần dần lan tràn toàn
thân.
Nàng cho hắn một nụ cười trấn an, nhẹ nhàng từ tốn nói: “Yên tâm, đây chỉ là
thuốc tê, dược tính sẽ biến mất sau hai canh giờ, sau đó ngươi lập tức có thể cử
động tự nhiên.”
Dìu hắn từ từ nằm xuống đất, nàng quay lưng rời khỏi nơi này không chút lưu
luyến nào...
Chương 53: Bệnh tim
Cách Tát quốc không thể đi, Phiên quốc là chư hầu của Cách Tát cũng không thể
ở lại, nơi duy nhất có thể đi chính là Lương Quốc. Ngân lượng trên người nàng
cũng đủ cho nàng được an toàn mấy năm, chỉ cần đừng quá xa xỉ thôi.
Qua mấy lần hòa vào đoàn người giao thương của Phiên quốc vào Lương Quốc, một
ngày kia, Liên Kiều tới được trấn Cẩm Tú, thuộc địa giới của Lương Quốc, tại đây
cũng có một số người Phiên quốc ở lại lập nghiệp.
Mục đích của nàng, Phượng Hoàng thành, chỉ còn cách sáu ngày đường nữa sẽ
đến. Nghe nói đó là một thành thị phồn hoa vừa phải, có câu nói ‘không đâu ẩn
nấp tốt hơn ở một thành thị lớn’, hơn nữa ở thành thị lớn cuộc sống cũng dễ dàng
hơn, Liên Kiều cũng không tới một cuộc sống đào nguyên thoát tục gì gì, bảo nàng
cày ruộng trồng rau nàng thật sự làm không được.
“Khách quý tới”. Một khách sạn nhỏ, tối nay cứ tá túc chỗ này đi.
Tiến vào khách sạn, trong đại sảnh cũng không có mấy người, chủ yếu là thương
nhân. Tiểu nhị lim dim ngồi ở bàn cạnh cửa, chưởng quỹ lách cách cạch cạch đánh
bàn tính, hai nam tử đang ngồi gần cửa sổ ăn cơm nói chuyện phiếm. Liên Kiều
tiến vào làm cho khu vực này xôn xao nho nhỏ, hai nam tử đang ăn cơm dừng đũa
lại, ngẩng đầu si ngốc nhìn mỹ nữ vừa đột nhiên tiến vào điếm, tiếng gạt bàn
tính của chưởng quỹ cũng ngừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm, không dám xác định
nữ tử vừa tiến vào điếm đến tột cùng là người phàm hay là tiên tử, chỉ có tiểu
nhị kia là vẫn ngủ gật.
Nhìn đám