thân mình hoa kim gấm vóc, toàn bộ đều lấy
màu vàng và màu đỏ làm chuẩn, bóng mắt vàng, mi vàng, trang sức vàng đính rubi
chói mắt, cuộn tóc quăn dài phía sau cũng đính phụ kiện bằng vàng. Bờ môi mềm
mại căn mọng mỏng manh lộ ra với một tầng son sáng bóng, khuôn mặt ửng sáng hồng
nhuận, toả hào quang rạng rỡ.
Váy áo vừa vặn, chiếc váy dài ôm gọn đường cong tuyệt đẹp, chiếc cổ chử V như
ẩn như hiện, tay áo tạo hình không như hai cái đèn lồng giống lúc trước mà đổi
thành tay áo loa ra, thanh lịch trang trọng, dưới thắt lưng váy đuôi cá được
thiết kế để nổi bật ra bờ mông đẹp cùng đôi chân dài mảnh mai, làm tăng thêm
phần thanh thoát, phía sau thắt lưng kéo theo một đuôi váy thật dài.
Tuy rằng không có tâm trạng lập gia đình, nhưng nhìn vào gương thấy chính
mình vẫn là có chút thoả mãn cùng say mê. Như vậy cũng có thể cho là khuynh quốc
khuynh thành đi, Liên Kiều xem đến thoáng ngẩn ngơ. Đến khi nàng nghe được phía
sau các tiểu cung nữ phát ra tiếng cười mới phát hiện mình thất thố.
Buông gương ra, Liên Kiều hỏi Y Mã: “Còn bao lâu nữa thì hành lễ?”
Y Mã chớp chớp đôi mắt to đẹp, rõ ràng là hiểu lầm ý tứ của nàng: “Cô nương
chờ không kịp a, ha ha, nhanh thôi, đợi nữa canh giờ nữa là tới giờ hành lễ,
thái tử gia sẽ đến đón nàng.”
Aiz, lười giải thích với các nàng, hiểu lầm thì hiểu lầm thôi.
Ngoài cửa vang lên âm thanh lễ nhạc, Liên Kiều biết vị hôn phu của nàng tới
rồi.
Y Mã t nàng đội lên khăn trùm đầu, trước mắt bị bịt kín khăn sa màu đỏ, như
âm thầm nói cho nàng biết từ nay về sau, sự xinh đẹp của nàng chỉ có thể để cho
trượng phu độc hưởng.
Cánh cửa mở ra, Mục Sa Tu Hạ đứng ở đình viện, một thân hồng bào, cổ áo, tay
áo, viền áo, cùng dùng kim tuyến thêu lên, hoa văn tinh tế, ngân phát dài phá lệ
dùng một cây trâm vàng vấn lên, trên trán cũng được điểm bởi một vòng xuyến đính
viên rubi làm trang sức. Phong thần tuấn lãng, khí vũ bất phàm, không thể không
thừa nhận hắn xuất sắc đến làm cho người ta chói mắt không thể nhìn vào.
Liên Kiều xuất hiện, hắn cầm tay nàng thật chặt, dẫn nàng đi. Ha ha, buồn
cười nha, Hoàng cung vậy mà thành nhà mẹ đẻ của nàng. Ra cửa cung, không tin
được cái chờ bọn họ ngoài cửa không phải xe ngựa mà là lạc đà. Đúng rồi, lạc đà
là tượng trưng cho dân tộc trên sa mạc, kết hôn là chuyện lớn như vậy đương
nhiên muốn đem nó ra. Nhưng thật sự là mùi của lạc đà rất khó ngửi, ngồi trên
lưng nó ngửi mùi hôi của cục bướu này khiến Liên Kiều đã có vài lần muốn ngã
xuống, cũng không thể nghe thấy được tiếng hoan hô của dân chúng phía sau.
Mục Sa Tu Hạ như nhận ra nàng không khoẻ, lại làm trò trước mặt dân chúng một
tay kéo nàng vào trong lòng ngực, ngồi chung một con với hắn, khiến cho dân
chúng phát ra từng đợt hô nhỏ, cùng với tiếng thét chói tai của các thiếu
nữ.
Ngồi trong lòng ngực hắn, hơi thở ngang tàng mà mãnh liệt nam tính của hắn
lại có thể át đi mùi hôi của lạc đà, khiến nàng có chút thư thái. Dân chúng chúc
phúc cùng tiếng ca ngợi càng rõ ràng hơn.
“Nữ thần giáng thế, Cách Tát ta, thiên thu muôn đời, phúc trạch dài lâu! Nữ
thần giáng thế, Cách Tát ta, thiên thu muôn đời, phúc trạch dài lâu! Nữ thần
giáng thế, Cách Tát ta, thiên thu muôn đời, phúc trạch dài lâu!…”
Khẩu hiệu chúc phúc của dân chúng dành cho hoàng gia cũng không gây nhiều
ngạc nhiên, nhưng lại làm cho Liên Kiều nghĩ đến Mục Sa Tu Hạ cố ý cưới nàng là
vì có mục đích khác…
Trong ngoài thái tử phủ giăng đèn kết hoa, tất cả hạ nhân đều mang sắc mặt
vui mừng, hôm nay chính là ngày thái tử gia tuấn mỹ bất phàm, quyến rũ mà mạnh
mẽ của họ chính thức nạp thái tử phi đó nha. Rốt cục cũng đến ngày này, ai không
cảm động vui mừng chứ. Thái tử gia rốt cục tìm được nữ tử định mệnh nguyện làm
bạn cả đời mình rồi, mà nữ tử này lại là nữ thần y của Cách Tát quốc nữa, thiên
chi kiêu tử cùng thủ hộ nữ thần, quả là tuyệt phối a.
Liên Kiều nhìn vẻ mặt mọi người là biết những người này đã muốn bị nô lệ hoá
hoàn toàn rồi. Xã hội cũ vạn ác nha.
bế Liên Kiều từ trên lạc đà xuống, dắt tay nàng, đi vào chính điện, trên điện
bây giờ an ninh được đặt lên hàng đầu, lúc này hạ nhân đưa đến một cái bàn, trên
đó đặt một chậu nước và một chậu cát, hắn kéo nàng song song quỳ xuống, múc một
thìa nước uống vào một ngụm, quay về phía nàng, đáy mắt hiện lên một tia giảo
hoạt. Liên Kiều nghi hoặc nhìn về phía hắn, kỳ quái, sao hắn lại không đưa thìa
lại cho nàng. Mấy ngày trước Y Mã luôn lải nhải bên tai nàng về nghi thức kết
hôn, nàng biết bước này là kính thuỷ tế sa, tân lang phải uống một thìa nước
trước sau đó đưa thìa cho tân nương cùng uống một thìa nước như vậy. Sau đó cùng
nhau nuốt xuống, kế tiếp là trong ngày hôm nay sẽ không được ăn cơm để tỏ vẻ tôn
kính với nước. Nhưng vì sao Mục Sa Tu Hạ không làm như vậy? Hay là hắn khinh
thường, không đưa thìa cho nàng, hay phải chính nàng đi lấy?
Liên Kiều vừa mới vươn tay, hắn cũng đồng thời ra tay, một phen kéo nàng vào
trong lòng ngực, không đợi nàng phản ứng lại, cách một lớp khăn che mặt, hắn đem
nước trong miệng mình ép cho nàng uốn
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập