y cho tới đám tôi tớ, chưa bao giờ có thói
quen dậy sớm, mới sáng sớm mà ai đã kêu gào bên ngoài. Liên Kiều dùng ánh mắt
giết người nhìn xuống dưới lầu.
Tiểu Đức còn buồn ngủ ngơ ngơ đi ra mở cửa, nhìn thấy Phú công công đang đứng
ngoài cửa lập tức sợ tới mức toàn bộ cơn buồn ngủ điều tiêu tan, hai đầu gối mềm
nhũn, quỳ xuống, kinh sợ nói: “Nô tài không biết Phú công công giá lâm, không từ
xa tiếp đón, tội đáng chết vạn lần.”
Phú công công tinh tế đảo con ngươi, nhỏ giọng cả giận: “Ngươi thật sự đáng
chết, nửa ngày mới đến mở cửa, lỡ mất đại sự, mười cái mạng của ngươi cũng không
đủ đền.”
Tiểu Đức sợ tới mức mồ hôi tuôn rơi đến phát run, làm một cái dập đầu tạ
tội.
Liên Kiều từ trên lầu xuống dưới, chỉ thấy Phú công công đang giáo huấn tiểu
Đức.
“Chào buổi sáng Phú công công!”
Nhìn thấy Liên Kiều, Phú công công lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, cái cằm
mỡ càng thêm nhiều nếp, nhìn qua giống như có đến ba bốn cái cằm.
“Chúc mừng Liên thái y, chúc mừng Liên thái y. Nô tài xin chúc phúc
ngài.”
Liên Kiều nhíu mi, này mới sáng sớm lại có cái hỉ rắm gì chứ?
“Không biết hỉ là từ đâu đến?” Giọng nói nhẹ nhàng này đi cùng với tác phong
của một thục nữ nha.
Phú công công cười đến mức quả thực nhìn giống kẻ mê gái, vui vẻ nói: “Hôm
nay lâm triều, thái tử điện hạ thỉnh Hoàng thượng tứ hôn, muốn Liên thái y gả
cho điện hạ a. Liên thái y, xin chúc mừng. Từ nay về sau người chính là thái tử
phi. Hơn nữa nô tài nói cho ngài biết nha, thái tử điện hạ mặc dù có vài sườn
phi, nhưng đến bây giờ vẫn chưa có chính phi đâu, nên người không phải chịu ủy
khuất gì cả, chiếu thư đã hạ, người tiếp chỉ đi…”
Từ lúc Phú công công nói hai chữ ‘tứ hôn’ thì đoạn sau Liên Kiều không còn
nghe thấy gì được nữa, bây giờ, điều duy nhất nàng muốn làm là đem đại đao chém
chết cái tên sắc ma kia.
Chương 23: GIian tình
“Cô nương, đến, đến phủ thái tử rồi.” Tiểu Đức cẩn thận nói.
Ô~~buổi sáng hôm nay chủ tử nhà hắn nhận được thánh chỉ kia thì rất không
bình thường, ánh mắt nhìn đến ai cũng là một biểu tình hận không thể đem đối
phương một ngụm nuốt vào, nếu là nữ nhân khác nhận được thánh chỉ như vậy chỉ sợ
hưng phấn đến mức ngất xỉu đi, nhưng chủ tử nhà hắn, ánh mắt đằng đằng như muốn
ăn thịt người, giống như phải lôi thái tử điện hạ ra lột sống mới cam tâm. Bây
giờ hắn thật sự không dám xác định chủ tử hắn đến phủ thái tử là đúng hay
sai.
Đứng trước cánh cổng rộng rãi, tràn ngập khí thế của phủ thái tử, Liên Kiều
tức giận đến phát run, hai tay nắm chặt bắt đầu từ trắng bệch đến bây giờ l
đỏ đến phát tử, nàng thực sự tức giận đến không nói nổi, chỉ có thể há miệng
thở dốc, đến nỗi khiến cho mình không chết vì xuất huyết não cũng chết vì trúng
gió.
Tên sắc ma trời đánh kia, đồ điên, hết việc làm hay sao mà cầu cái hôn? Sao
hắn không đi chết đi hả?
‘Thình thịch thình thịch…’ Tiếng đập mạnh vào đại môn của phủ thái tử vang
đến rung trời, vài tên hạ nhân chạy đến, nhìn thấy Liên Kiều, trông thấy tư thế
hung thần ác sát của nàng nên không ai dám đến ngăn cản.
Liên Kiều một bên đi, một bên rống: “Mục Sa Tu Hạ ngươi lăn ra đây cho
ta.”
Vài tiểu thị nữ sợ tới mức không dám bước ra, thử hỏi ai có lá gan gọi thẳng
tục danh của thái tử gia, lại có ai dám ở thái tử phủ kêu gào bảo thái tử lăn ra
đây cho nàng gặp. Liên thái y quả thật là một người vô cùng dũng mãnh nha. Ai
nấy không hẹn mà cùng trao cho nàng một ánh mắt sùng kính.
“Ngươi tìm ta?” Không biết khi nào Mục Sa Tu Hạ đã đứng ở giữa sân, dù bận
nhưng vẫn ung dung đứng từ xa nhìn vẻ mặt đầy hận ý của Liên Kiều, sớm đã đoán
được nàng sẽ đến, không ngờ lại tới nhanh như vậy, hiệu suất khá cao.
Nhìn thấy hắn, Liên Kiều đề khí chiến đấu hướng thẳng tới, ba bước cũng thành
hai bước vọt tới trước mặt hắn, nói thật hung: “Dựa vào cái gì mà ngươi dám tứ
hôn? Dựa vào cái gì đòi thú ta? Dựa vào cái gì dám lấy ta ra nói đùa? Dựa vào
cái gì hả?”
Nhìn nàng, Mục Sa Tu Hạ không nhanh không chậm trả lời: “Chỉ Bằng ta là đương
kim thái tử.”
Liên Kiều giật mình, lập tức càng thêm thẹn quá hoá giận rống to: “Thái tử
thì giỏi lắm sao? Thái tử có thể cường thưởng dân nữ? Thái tử phạm pháp cũng
phải cùng tội với thứ dân.”
Mục Sa Tu Hạ khẽ nhếch môi, thản nhiên sửa lại: “Liên thái y, mời ngươi nhớ
kỹ, thứ nhất, tuy rằng, thái tử không có gì giỏi, nhưng thân phận cao hơn ngươi;
thứ hai, ta cũng không có cường thưởng ngươi, mà là thú ngươi; thứ ba, Cách Tát
Quốc ta từ trước đến nay không có luật thái tử phạm pháp cùng tội với thứ dân.”
(Yu: nham hiểm, quá nham hiểm)
Nói xong, vẫn tà nghễ nhìn nàng, không ngờ nàng luôn điềm tĩnh lại có thể nổi
giận, hơn nữa, dáng vẻ tức giận của nàng đúng là…đáng yêu chết tiệt (Cào: …biến
thái …T_T), đôi mắt sáng long lanh, mặt hồng lên, đôi môi kiều diễm mọng lên,
cái miệng nhỏ nhắn khép khép mở mở mê người vạn phần. Hắn cảm thấy đề nghị sáng
nay mình đưa ra với phụ hoàng quả là chủ ý không tồi.
Liên kiều dần dần bình tĩnh lại, cuối đầu như đang ngẫm nghĩ gì đó, trong
chốc lát, bỗng nhiên ngẩng đầu: “Thật ra ngư
