hương
đến người thân của anh?” Tô Á Nam quỳ xuống, cầm lấy tay anh, mặc dù sau khi
biết sự thật, cô đau khổ đến mức toàn thân run lên nhưng những điều này đâu là
gì so với những gì Lâm Mặc đã phải chịu đựng?
Việc đã xảy ra rồi, tìm ra ai sai thì cũng không làm lại được nữa.
Tự nhiên, tất cả những hành động kỳ lạ của Lâm Mặc đều có được lý giải. Khi
phát sinh mâu thuẫn giữa tình thân và tình yêu, cô đã chọn người thân và làm
tổn thương người mình yêu nhất, nhưng cuối cùng, người thân cũng bỏ cô ra đi,
nỗi đau khổ đó không ai có thể chịu đựng được. Vì vậy, cô thay đổi danh tính
rời khỏi Singapore, mảnh đất đem đến cho cô quá nhiều mất mát.
Giang Hạo Vũ ngẩng đầu lên cầm lấy tay Tô Á Nam. Mắt anh đỏ nhưng cố gắng không
để nước mắt rơi xuống.
“Chúng ta về thôi. Anh sợ có chuyện xảy ra với cô ấy.”
Cô đã cố gắng giữ bí mật, giờ đây tất cả bị phơi bày bởi sự cố chấp của anh, anh sợ cô sẽ không chịu đựng được. Anh
đã sai, chính anh là người luôn luôn làm cô bị tổn thương đến mức độ tột cùng.
Tô Á Nam đứng dậy và đưa ra quyết định. Cô quyết định từ bỏ tình yêu của mình.
Nếu không biết tất cả những chuyện này, một người không chịu thua như cô nhất
định sẽ đấu tranh với Lâm Mặc để không phải hối hận. Nhưng
bây giờ, cô quyết định trao Giang Hạo Vũ nguyên vẹn lại cho Lâm Mặc.
Cô cười với Giang Hạo Vũ rồi nói: “Được, chúng ta quay về tìm cô ấy”.
...
Vô cùng tuyệt vọng, lúc phải ra đi, cô không được nhìn thấy anh hạnh phúc, cũng
không còn đủ sức để chúc phúc cho anh.
Tô Á Nam lái xe về Thượng Hải.
Trên xe, Giang Hạo Vũ không ngừng gọi điện cho Lâm Mặc. Không có ai nghe máy.
Anh lo đến mức chứng đau nửa đầu của anh bắt đầu phát tác nhưng anh không để ý,
ngón tay không ngừng bấm điện thoại.
“Đừng lo lắng, chắc chắn không có chuyện gì xảy ra đâu, có lẽ côấy ra ngoài với
Vũ Trạch.” Tô Á Nam an ủi anh nhưng không hiệu quả, anh lại gọi điện cho Bách
Vũ Trạch. Trả lời anh chỉ có tiếng phụ nữ lạnh lùng: Xin lỗi, số điện thoại quý
khách gọi đã tắt máy.
Giang Hạo Vũ gọi điện cho tất cả bạn bè nhưng đều không có tin tức gì của Lâm
Mặc và Bách Vũ Trạch, anh còn gọi tới cả số máy bàn nhà Bách Vũ Trạch, nếu Tô Á Nam không nhanh nói khéo vài câu thì đã làm cho mẹ cậu
ấy lo lắng rồi. Trong lòng anh có một dự cảm không hay, anh không ngừng giục Tô
Á Nam lái xe nhanh hơn.
Thực ra lúc anh gọi điện, Lâm Mặc vẫn đang ở nhà, vì đang đắm chìm trong những
suy tư của mình nên cô không để ý đến xung quanh.
Cô không ngừng đi đi lại lại trong phòng, lúc không thể kiềm chế cảm giác khó
chịu, cô uống hai viên thuốc rồi tiếp tục đi như thế.Trong đầu cô chỉ có nét
mặt đau thương của Tô Á Nam và câu nói cuối cùng của Giang Hạo Vũ, trước mặt cô
hiện lên rất nhiều khuôn mặt, quen có, lạ có, nhưng đột nhiên cô không nhớ được
tên của họ.
Thậm chí cô quên mất là mình đã uống thuốc hay chưa.
Cả đêm, cô không ngừng đi đi lại lại trong phòng, cách một lúc cô lại uống
thuốc một lần cho đến khi hết thuốc mới dừng lại.
Cô lấy chìa khóa xe, không khóa cửa, vội vàng chạy xuống nhà lấy xe rồi lái
nhanh ra khỏi bãi đỗ xe.
Cô muốn tìm Chương Vận, cô cần uống thuốc và nghỉ ngơi. Sau khi tỉnh dậy, chắc
chắn mọi thứ sẽ trở lại bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Bách Vũ Trạch vẫn đang ngồi trước cửa nhà Lâm Mặc, thấy cô phóng xe vụt qua,
nhìn cách cô lái xe, cậu cảm thấy rất lạ, vội vàng đứng dậy. Bình thường cô lái
xe rất vững, vì sao bây giờ lại loạng choạng giống như đang say rượu?
Cậu vội vàng bắt taxi, dặn lái xe theo sát Lâm Mặc.
Cậu không biết cô đi đâu muộn như thế nhưng cậu cảm thấy hôm nay cậu sẽ biết
thêm một bí mật nào đó liên quan đến cô.
Cậu đi theo cô, mấy lần bảo lái xe định chặn cô lại nhưng không thành công. Cậu
cảm thấy chiếc xe của cô lao nhanh trong bóng tối, cậu có thể mất dấu vết bất
kỳ lúc nào.
Chiếc xe của cô không biến mất mà rẽ vào một khu dân cư nhỏ, Lâm Mặc gõ cửa một
căn hộ rồi bước vào. Cậu thấy trên cửa có treo một tấm biển, trên đó viết:
“Phòng tư vấn tâm lý Chương Vận”.
Cậu ngạc nhiên đứng ở ngoài cửa, do dự hồi lâu rồi dứt khoát nhấn chuông.
“Bây giờ là giờ nghỉ, nếu có nhu cầu xin mời mai đến, trên biển có ghi thời
gian làm việc.” Cửa không mở, bên trong có tiếng phụ nữ nói vọng ra.
Bách Vũ Trạch ngẩng đầu, đứng trước lỗ nhìn trên cửa nói: “Tôi là Bách Vũ
Trạch, tôi muốn tìm Lâm Mặc, chị ấy có vẻ hơi lạ”.
Cửa được mở ra, một người phụ nữ xuất hiện ở cửa với dáng vẻ đang rất lo lắng.
Cậu bước vào phòng làm việc của Chương Vận rồi giải thích: “Tôi đi theo cô ấy
nên tìm được đến đây”.
Chương Vận gật đầu, dường như không ngạc nhiên khi gặp cậu. Cô chỉ vào cánh cửa
phía trong cùng nói: “Lâm Mặc ở trong đó, hôm nay cô ấy rất lạ và mệt mỏi, tinh thần rất
kém, có lẽ cô ấy đã ngủ rồi, tôi khuyên cậu nên để cô ấy ngủ một giấc”.
Vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Mặc, Chương Vận giật mình. Cô ấy như người
mất hồn, nói là đã uống hết thuốc. Cô đỡ cô ấy nằm lên giường rồi cho cô ấy
uống hai viên, cô ấy nửa tỉnh nửa mê, hai tay buông xuống, không còn c
