ừng chảy, không
dám tin vào những gì hiện lên trước mắt mình.
Đó là sự thật mà anh mất bao công sức để có được sao?
Không, không phải, chắc chắn không phải.
Anh quay mặt đi, không muốn nhìn bức ảnh có liên quan đến vụ tai nạn được cắt
từ một tờ báo, trong bức ảnh, chiếc xe bị đâm nát và lật nghiêng bên đường.
Chính vào giờ đó ngày đó, anh lên máy bay rời khỏi Singapore. Lẽ nào Chung Nhã
Tuệ và anh trai đi tìm anh?
Chiều hôm đó chia tay với anh, vì sao cô còn muốn tìm anh?
Tô Á Nam cảm thấy vô cùng đau đớn, cô không ngờ Lâm Mặc phải chịu đựng một
chuyện bi thảm như thế. Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó rồi nói với Giang Hạo
Vũ: “Lần trước Lý Vân Thâm bắt cóc Lâm Mặc, anh gọi em đến giúp cô ấy chữa trị
vết thương. Em thấy trên người cô ấy có rất nhiều vết sẹo, cô ấy nói đó là do
tai nạn xe xảy ra trước khi gặp em. Hóa ra cô ấy đã nói thật”.
Hai người cùng yên lặng, không đủ dũng cảm để xem bản báo cáo kết quả điều tra
nữa, đành quay mặt nhìn sang hướng khác.
Một lát sau, Tô Á Nam lên tiếng, trong đầu cô có một mối nghi ngờ lớn khi liên tưởng đến các bi kịch tình yêu
thường xảy ra trong phim.
“Anh không cảm thấy trùng khớp sao? Khi anh bỏ học về nước, anh trai của Tiểu
Mặc cũng bị hiểu nhầm, sau đó Tiểu Mặc chia tay với anh rồi buổi tối lại ra sân
bay tìm anh?”
“Em muốn nói gì?”
“Em đang đặt ra giả thiết, gia đình anh không đồng ý để anh và cô ấy đến với
nhau…”
Tô Á Nam chưa dứt lời đã bị Giang Hạo Vũ chặn ngang.
“Không thể, tuyệt đối không thể. Bố mẹ
anh chưa bao giờ can thiệp vào cuộc sống riêng của anh, cho dù có đi chăng nữa
thì họ cũng không thể dùng thủ đoạn như vậy.”
“Nhưng...” Không ai có thể hiểu được suy nghĩ của người khác, anh là con trai
cưng của bố mẹ, đương nhiên bố mẹ muốn dành cho
anh những gì tốt đẹp nhất. Tô Á Nam thầm nghĩ nhưng không dám nói ra.
Câu nói của cô khiến cho Giang Hạo Vũ nhớ ra một chi tiết, anh rê chuột xem lại
bản báo cáo và tìm thấy các chữ cái “TMT” mà anh hơi có ấn tượng.
Anh có quen một người ở công ty này, người đó có mối quan hệ với gia đình anh
và rất hâm mộ chị gái của anh. Hình như người đó giữ chức giám đổc nhân sự của
TMT.
Lẽ nào là chị gái anh?
Suy nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu, anh lập tức cầm điện thoại gọi về nhà chị.
Anh rể cậu nghe điện thoại, giọng vẫn còn ngái ngủ, khi nghe thấy giọng của cậu
thì vô cùng ngạc nhiên.
“Hạo Vũ! Sao thế? Có chuyện gì sao?”
“Anh, em muốn nói chuyện với chị.”
Anh rể đưa điện thoại cho chị gái anh lúc đó cũng vừa tỉnh giấc.
“Hạo Vũ, sao gọi điện muộn thế?”
“Chị, em muốn hỏi chị, năm đó chị có tìm gặp Chung Nhã Tuệ không?”
Chị gái anh không hiểu. “Chung Nhã Tuệ? Chung Nhã Tuệ là ai?”
“Là người mà em thích hồi trung học, em đã bỏ học ở Anh vì cô ấy.
Chịi gái anh nghĩ một lát, trong đầu hiện lên khuôn mặt thanh tú của cô bé.
“À! Chị và mẹ đã đi gặp cô ấy.”
“Chị và mẹ?” Giang Hạo Vũ bắt đầu tin vào giả thiết Tô Á Nam đặt ra. “Có phải
chị và mẹ muốn cô ấy rời xa em?”
“Sao lại thế? Hạo Vũ, không phải là em vẫn biết bố mẹ không quản lý những việc này, từ nhỏ đã để chúng ta
tự quyết định sao? Chị và mẹ đến gặp cô ấy là vì em, muốn nhờ cô ấy khuyên em quay về Anh tiếp tục hoàn thành
khóa học. Chị nhớ hồi đó mẹ rất thích cô ấy, mẹ nói cô ấy rất nhanh nhẹn và
khéo léo, sau này em sẽ hạnh phúc. Ai ngờ bọn em đột ngột chia tay, mẹ thấy em
đau khổ, sợ em bị kích động nên không dám nhắc đến cô ấy trước mặt em. Sau đó
em đi Anh, bị ốm và nằm viện nên chị và mẹ không nói lại chuyện này nữa.”
Giang Hạo Vũ thở phào nhẹ nhõm, nghe thấy chị nói thế cảm giác nặng nề của anh nhẹ đi phần nào.
“Vậy vì sao anh trai cô ấy bị hiểu nhầm? Em nhớ anh Able làm ở công ty đó,
không thể là trùng hợp.”
“Anh trai của cô bé đó? Em nghi ngờ việc anh ấy bị hiểu nhầm có liên quan đến
chị sao?” Chị gái anh nhớ lại, giọng hơi xúc động. “Anh trai cô ấy làm ở TMT?
Chị nhớ hôm đó về nhà, anh Able gọi điện cho chị, chị vô tình kể chuyện em bỏ
học vì cô bé đó rồi nhắc đến quan hệ giữa anh
trai cô ấy và đồng nghiệp. Khi ấy chị chỉ cảm thấy trùng hợp nên nói. Lẽ nào
Able hiểu nhầm ý của chị?” Bỗng nhiên cô cảm thấy sự việc trở nên vô cùng
nghiêm trọng, mặc dù đã mười mấy năm trôi qua rồi.
Giang Hạo Vũ thầm khóc! Hiểu nhầm, hóa ra là hiểu nhầm. Anh nắm chặt điện thoại
trong tay nhưng không kiềm chế được sự đau khổ của mình. Anh thở một hơi thật
sâu rồi tiếp tục nói.
Tô Á Nam ngổi bên lắng nghe, biết anh định làm gì nên vội vàng giữ tay anh,
ngăn anh không thốt lên những lời khiến người khác đau lòng. Nhưng Giang Hạo Vũ
dường như sắp phát điên, anh không quan tâm đến điều gì nữa.
“Hiểu nhầm sao? Chị, chị có biết sự hiểu nhầm đó đã gây ra tai họa gì không?
Khi em đi, Chung Nhã Tuệ và anh trai cô ấy đã gặp tai nạn xe chỉ cách sân bay chưa đến một cây số, anh trai cô ấy đã
mất ngay lúc đó.” Nói xong, không để tâm đến phản ứng của chị gái, anh tắt điện
thoại.
Hiểu nhầm sao? Nếu không có sự hiểu nhầm đó, tất cả mọi chuyện đã không xảy ra.
“Anh làm như vậy có thay đổi được gì không? Hay là lại tiếp tục làm tổn t