cô chưa bao giờ đến công ty anh, mọi người trong công ty chắc hẳn sẽ rất ngạc nhiên.
Cô hỏi: “Có ảnh hưởng đến công việc của anh không?”
“Loan Loan có em đi cùng chắc chắn sẽ rất ngoan.” Anh mở cửa ghế phụ để cô lên xe.
Cô hơi phân vân, cuối cùng cũng bước lên. Họ đậu xe ở bãi đỗ chuyên dụng,
rồi cùng nhau đi thẳng lên văn phòng của anh ở tầng cao nhất bằng thang
máy riêng cho nên cũng không gặp được ai. Bước ra khỏi thang máy, toàn
bộ nhân viên tầng trên đến sững sờ giật mình, mấy giây sau mọi người mới hoàn hồn, tất cả đều rất ăn ý cúi đầu làm chuyện khác, nhất là thư ký
của anh, cô tự nhiên đi đến chào hỏi.
Từ lúc đầu đến cuối, anh vẫn luôn nắm chặt tay cô, che chở bảo vệ hai mẹ con họ.
Loan Loan rất thân thuộc nơi này, cô bé quay sang thư ký Từng: “Dì ơi, con muốn uống trà sữa, mẹ cũng muốn uống.”
Mỗi lần đến đây Loan Loan, thư ký Từng đều pha sữa cho cô bé, cho nên vừa mới nhìn thấy cô, cô bé liền đòi.
Thư ký Từng vuốt đầu Loan oàn: “Ừm, dì pha cho con.” Ánh mắt vẫn nhìn chằm vào người phụ nữ mà Loan Loan gọi là mẹ, Từ Y Khả.
Trần Mặc Dương mỉm cười nói: “Con ngoan, xuống đi, tay mẹ mỏi rồi.”
Nói xong anh đỡ Loan Loan xuống, dịu dàng vuốt tóc Từ Y Khả, cùng nhau tiến vào văn phòng.
Lời nói cùng hành động thân mật của anh tựa như quăng một quả bom, tất cả
mọi nhân viên, kể cả những thư ký thường ngày ít nói, trầm tĩnh cũng
nhịn không được thì thầm to nhỏ với nhau.
Không phải vừa mới công khai sẽ kết hôn với Triệu Vịnh Oái sao, sao giờ lại đột nhiên xuất hiện mẹ Loan Loan.
Nhưng chuyện bất ngờ này cũng rất hay, mọi người còn đang lo sợ sẽ không chịu nổi tính tình cô minh tinh kia, hiện tại xem ra không có gì đáng ngại
rồi
Văn phòng của anh bên trong có phòng nghỉ, khi anh làm việc, cô và Loan
Loan chơi ở phòng nghỉ. Anh ngẫu nhiên nhìn qua nhìn cô và Loan Loan,
cảnh tượng này anh luôn mong ước, hiện tại đã trở thành sự thật, anh cảm thấy rất thỏa mãn.
Giữa trưa ba người cùng nhau đi ăn, Loan Loan chơi mệt, ăn còn chưa hết đã ngủ luôn ở trong lòng cô.
Anh luôn thương con gái, dọc đường đi coi con như trân bảo ôm trong ngực.
Trở lại công ty, cẩn thận đặt lên giường, cô cũng hơi mệt, muốn nằm
xuống chợp mắt một lát, đến khi tỉnh lại sắc trời đã gần tối.
Ngày trôi qua trong yên bình, sau này nếu có thể như thế này tế thủy trường
lưu*, đó chính là một loại viên mãn. Chỉ không ngờ rằng, hình ảnh gia
đình ấm áp đã xuất hiện trên trang đầu ngày hôm sau.
* Tế thủy trường lưu: Dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói một tình yêu
không thuộc dạng chớp nhoáng,cả thèm chóng chán mà dần nảy nở theo thời
gian từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm.
Sáng thức dậy, cô cùng mẹ ngồi ăn sáng. Lơ đãng mở tờ báo ra đọc, hình ảnh trên báo thiếu chút làm cô nghẹn không thở nổi.
May là mẹ vẫn chưa đọc, bằng không cô khẳng định mẹ sẽ tức giận đến tăng huyết áp mất.
Cô cầm tờ báo chạy nhanh vào phòng, trên trang đầu là hình ảnh quen thuộc, anh bế Loan Loan, tay kia nắm lấy tay cô, ba người cùng nhau ra khỏi
công ty, sau đó là ở nhà ăn, cô dịu dàng đút cơm cho Loan Loan, anh ngồi ở bên cạnh lau miệng cho Loan Loan, một nhà ba người ngọt ngào ấm áp.
Hình ảnh và góc chụp cực rõ nét, khuôn mặt cô e thẹn ửng đỏ.
Cô đọc thông tin bài viết, phần lớn đều nói về cô.
Đám phóng viên gọi cô là người phụ nữ thần bí, đoán cô là người tình cũ của Trần Mặc Dương và là mẹ của Loan Loan. Chỉ ngắn ngủi trong một ngày,
thế nhưng đã đào ra tên tuổi của cô dán lên báo, sau đó chính lại phỏng
đoán đủ loại chuyện.
Ví dụ như: Trần Mặc Dương vừa mới mở một cửa hàng trang sức, tên là ‘Y
Gia’. Đúng là thâm ý sâu sắc, bởi vì hai chữ này chính là Y trong “Y
Khả” và “Gia” trong Trần Dĩ Gia. **
**Loan Loan tên trên giấy khai sinh là Trần Dĩ Gia.
Mọi người ai cũng biết Trần Mặc Dương rất yêu thương con gái, dùng tên của
con gái mình đặt tên cho nhãn hiệu trang sức cũng không có gì kỳ quái.
Nhưng đây lại là kết hợp giữa hai tên, hẳn người phụ nữ Từ Y Khả này
trong lòng anh rất đặc biệt.
Để giải thích cho những vấn đề trên chỉ có một khả năng Từ Y Khả là mẹ của đứa nhỏ.
Tin tức hôn lễ của Trần Mặc Dương và Triệu Vịnh Oái lần trước, cùng hình
ảnh một nhà ba người ngọt ngào ngày hôm qua chính là một chấn động lớn.
Hơn nữa Triệu Vịnh Oái ngày trước còn khoe với giới truyền thông về nhẫn
cưới, trên mặt lộ rõ nụ cười hạnh phúc. Đúng thật là châm chọc lòng
người
Từ Y Khả nhìn tờ báo, vô lực ngồi xuống giường. tin này chắc chắn không
chỉ mình cô đọc được, chỉ sợ quần chúng cả nước đều biết. Cô có thể
tưởng tượng tiếp theo ngày sinh tháng đẻ, tổ tông dòng họ đều sẽ bị
phóng viên đào bới ra.
Ngày hôm qua cô không hề cảm thấy có người theo dõi, ngay cả anh cảnh giác
như vậy cũng không biết. Tin tức này lộ ra, Triệu Vịnh Oái không phát
cuồng mới lạ, nghĩ đến việc này, cô lại cảm thấy bất an.
Tờ báo trong tay cô bị vò chặt, di động ở đầu giường reo lên, Trần Mặc
Dương cũng đã đọc được tin này, anh dặn dò cô: “Hai hôm nay em đừng đi
làm, có lẽ sẽ có phóng viên đến. Trưa anh sẽ đến cho anh, mẹ em biết
chưa?”