XtGem Forum catalog
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329664

Bình chọn: 10.00/10/966 lượt.

Lương Ngạo Vũ không để ý tới nghi vấn của vợ mình, từng chữ từng câu mà đem ra nói rõ ràng.

Dù là, Lương Úy Lâm không có nói như vậy, nhưng đối với hai bên mà nói đều là kết cục tốt nhất! Cũng có thể nói đây chính là kết quả ông muốn, chỉ là cái kết quả này chậm một chút thôi.

Một đứa bé ông đã đồng ý với Uyển Nhi, phải trả một Tiểu Ngữ cho bà ấy! Bây giờ không phải là tới rồi sao?

Hai người nếu là vô tình, sao có thể lâu dài đây? Cường cầu là không thể được! Dù là lấy được, cuối cùng vẫn còn có báo ứng!

"Có phải hay không, chỉ cần tôi sinh hạ đứa bé, các người có thể để cho tôi rời khỏi?" Lần đầu tiên, cặp mắt Nhược Tuyết chăm chú nhìn mặt Lương Ngạo Vũ.

"Tiểu Tuyết. . . . . ." Nhan Thanh Uyển mở miệng, con trai bà không phải nói như vậy chứ? Tại sao Ngạo Vũ có thể nói Nhược Tuyết những điều này?

"Lời nói của Lương Ngạo Vũ đã nói chưa từng có người hoài nghi. Không ngoài ý muốn, chưa tới hai ba tháng, cô có thể hoàn toàn giải thoát! Chỉ cần cô tốt nhất sanh đứa bé ra là được, đến lúc đó cô muốn đến nơi nào sẽ không có người quản cô." Lương Ngạo Vũ vỗ nhẹ lưng vợ mình an ủi.

“Tôi đồng ý với ông. Hi vọng lúc đó các người không đổi ý! Hơn nữa không tìm những người bên cạnh tôi gây phiền toái.” Giọng điệu của cô có hi vọng có kiên định! Cô cũng là bất đắc dĩ ích kỉ nhưng cô không có biện pháp đối mặt với người kia. Cô vĩnh viễn rời khỏi khống chế của anh, đời này kiếp này không gặp lại.

Nhược Tuyết chưa bao giờ biết mình sau lại sẽ khổ sở như vậy, khổ cực như vậy! Nhưng là đã lựa chọn, cũng không có đường rút lui rồi.

"Yên tâm đi! Tôi đồng ý chuyện của cô thì nhất định sẽ làm được! Cô tốt nhất nghỉ ngơi đi, tôi kêu người giúp việc đem đồ đi lên cho cô ăn." Lương Ngạo Vũ nói xong, cùng Nhan Thanh Uyển đi ra ngoài.

Chỉ cần có thể thoát khỏi người kia, để cho cô chết cũng nguyện ý! Huống chi chỉ là sinh hạ đứa bé này mà thôi! Vậy thì sinh đi! Sau khi sanh ra cô có thể giải thoát, vĩnh viễn giải thoát.

Cô muốn rời khỏi ác ma kia thật xa! Cô muốn bắt đầu cuộc sống mới.

Thật sự hận sao? Hận đến muốn dùng con của mình đổi lấy tự do? Cũng đúng, cô cho tới bây giờ cũng chưa có thương yêu đứa bé này! Một người phụ nữ, có thể làm như thế này, cũng coi là nhẫn tâm chứ?

Lăng Nhược Tuyết, cô quả thật nhẫn tâm! Cũng không biết, đến lúc đó tôi sẽ có tâm tình tốt thả cô rời đi đây?

Ngồi ở phòng nghỉ chuyên dụng tại phi trường, Lương Úy Lâm tắt đi máy truyền tin!

"Chủ nhân, chuyên cơ đã chuẩn bị xong! Lúc nào cũng có thể cất cánh!" Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, là A Cánh.

Lương Úy Lâm đứng dậy không nói một câu đi ra ngoài. Nếu không muốn nhìn thấy vậy thì không cần rồi !

editor Cát

Phòng bệnh cao cấp lầu cuối bệnh viện.

“Mình nói này Lâm, đây rốt cuộc là chuyện gì?” Nghiêm Quân Hạo nhìn Lương Úy Lâm nãy giờ không nói gì, mấy ngày trước đi khám thai không có vấn đề gì, tại sao lại có dấu hiệu sinh non đây? Đã có bầu 7 tháng rồi, không thể để bị kích động nữa.

Lương Úy Lâm nhìn thân thể mảnh mai nằm trên giường, vẫn không nói chuyện.

“Thân thể của em ấy rất yếu, không thể để xảy ra tình trạng như vậy nữa. Hơn nữa tâm tình của em ấy sẽ ảnh hưởng không tốt tới đứa bé. Cậu không cần kích động em ấy nữa có được không? Nếu cậu thật muốn đứa bé này, nếu như cậu thật mong em ấy bình an sinh hạ đứa bé này thì phải nhớ lời mình nói.” Đối mặt với tình huống như vậy Nghiêm Quân Hạo không có cách nào cười được.

“Quân Hạo, cậu có biết cảm giác yêu một người là gì không?” Anh nhắm mắt lại, lầm bầm thấp giọng hỏi. Không có chú ý đến sắc mặt của Nghiêm Quân Hạo trở nên cứng nhắc có vẻ không tin, sau đó tiếp tục nói: “Là mình cố gắng làm thế nào cũng không khống chế được nội tâm của chính minh, cái loại cảm giác mãnh liệt đó thì ra mình đã hiểu rõ rồi, là lúc hận cũng có thể biến thành yêu. Nhưng đã quá muộn!”

Có lúc hận một người so với yêu dễ dàng hơn nhiều. Ít nhất căm thù đến tận xương tủy có thể có cách để mình phát tiết nhưng yêu….Anh thật rất mờ mịt.

Tình yêu cha mẹ chỉ có thể nói là có thể gặp mà không thể cầu! Yêu quá khó khăn và quá khổ.

"Nhược Tuyết, em ấy. . . . . ." Nghiêm Quân Hạo không biết nên làm sao để an ủi bạn tốt. Nhìn người phụ nữ đang nằm ở trên giường một cái, thật ra thì anh cũng không hiểu yêu là gì, nhưng có thể làm cho người đàn ông như Lương Úy Lâm nói ra lời yêu như vậy, người phụ nữ này thật bướng bỉnh rồi.

“Mình không có biện pháp nào với cô ấy, không có! Mình không muốn làm cho cô ấy rời xa mình nhưng cũng không muốn cô ấy phải khổ sở! Quân Hạo, cậu nói mình nên làm gì?” Rốt cuộc làm sao anh mới có thể bù đắp được tổn thương mà anh đã gây ra, rốt cuộc phải làm gì mới có thể làm cô không căm hận anh nữa?

Người luôn nói nhiều như Nghiêm Quân Hạo thế mà lại trầm mặc, bởi vì anh cũng không biết phải làm sao!

Trăng trong như nước, chiếu sáng khắp nơi! Tơ tình vươn vãi trên đất dọn dẹp thế nào…

Lương Úy Lâm nghĩ anh nhất định là đã bị mê muội. Tinh đẩu đầy trời, anh bất chợt im lặng.

Có lẽ là sai lầm rồi, sẽ không thể vãn hồi nữa!

**

Nhược Tuyết lần nữa mở mắt trời đất đã ngả chiều.