Disneyland 1972 Love the old s
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329021

Bình chọn: 10.00/10/902 lượt.

nh giá thấp năng lực của anh đây? Bọn họ không có đi tìm, bọn họ nhất định tin tưởng chủ nhân sẽ không có chuyện gì?

Được rồi! Đã vậy cô không cần thiết phải khách khí với anh, trực tiếp kêu A Cánh lái xe về nhà sau đó đón con gái, cô muốn đi thưởng thức cảnh đẹp ở đây.

Nơi được gọi là “thành phố phật giáo” Băng Cốc, bọn họ chơi rất vui, cô mang theo con gái còn có A CÁnh, dù không hiểu ngôn ngữ ở đây nhưng không có vấn đề gì.

Bọn họ đi khắp nơi ở Băng Cốc, danh lam thắng cảnh, cỏ xanh mươn mướt, hoa tươi nở rộ, cung điện phật giáo lớn nhất, cổ kính, nhiều ngôi chùa có kiến trúc làm cho cô kinh thán không thôi. Bọn họ còn ăn rất nhiều món ăn, như giò heo, trứng mặn, ngư hoành cùng bùn xào ở phố người Hoa, ở nơi này còn có thể thưởng thưc thức ăn ở quê hương làm cho người ta rất cảm động.

Bọn họ lưu luyến không muốn về, Băng Cốc còn có ‘thành phố trên sông’, ở hai bên bờ sông cây cối tươi tốt, có thuyền trái cây ở trên dòng sông. Dân tộc mặc áo màu xanh đặc sắc, đội nòn vành rộng, phụ nữ Thái chèo ghe độc mộc, trên thuyền có rất nhiều trái cây khác nhau, lớn tiếng rao hàng tạo thành một phong cảnh náo nhiệt vô cùng.

Mà lúc này Nhược Tuyết ôm con gái chờ A Cánh, cô thấy người phụ nữ hơn 40 tuổi trên thuyền bán sầu riêng, cô thích ăn sầu riêng nhất. Sầu riêng là vua của các loại trái cây, đứng đây nghe mùi vị không tốt lắm, trước kia Nhược Tuyết không dám ăn nhưng ngày hôm đó không chịu nổi nhiệt tình của bà bán hàng, cẩn thận từng li từng tí nếm thử, sau đó cô chưa bao giờ ăn sầu riêng nhưng dám cả gan ăn thử hương vị ngọt ngào của nó thấm vào trong lòng làm cô càng muốn ăn. Sau khi trở lại khách sạn lạ cảm thấy nhớ mùi vị đó, cho nên sáng sớm cô liền chạy đến chợ phiên tìm mua nhưng không tìm được bà bán trái cây ngày hôm qua.

Không có cách nào, chỉ có thể mua của một người phụ nữ khác cũng không kém phần nhiệt tình như người hôm đó.

Nhưng khi khui trái cây ra cô để lên cái dĩa nhỏ muốn cùng con gái ăn thì thanh âm quen thuộc kia lại vang lên ở phía sau “Ăn ngon không?”

Dĩ nhiên là ngon! Nhưng cô nhát gan không dám quay đầu lại nhìn người đàn ông kia.

"Ba. . . . . . Làm sao ba lâu như vậy mới đến?" Người bạn nhỏ chạy tới ôm cổ ba, nhẹ nhàng làm nũng.

“Chơi có vui không?” Vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nhẹ giọng hỏi.

“chơi rất vui! Lần sau ba cùng đi!” Lương Tư Đồng dùng sức gật đầu.

“Chơi đủ chưa?” Mặc dù đang cùng con gái nói chuyện nhưng Lương úy lâm cũng nhìn chăm chú người phụ nữ kia, khuôn mặt cô rám đen không ít.

Cô cố gắng chuẩn bị tất cả, anh biết cô đi chơi, khẳng định sẽ bị anh chỉnh rất thảm…Nhưng anh giống như không có tức giận nha! Rốt cuộc chịu xoay người lại thấy người đàn ông kia đang ôm con, mặt nhìn cô thật sâu.

Lương úy lâm sao lại tốt như vậy? Chắc trời sắp sập rồi! Nhưng Nhược Tuyết quyết định không để ý đến anh, ngẩng đầu, không nhìn anh cái nào, nhấc chân ngồi vào xe dừng ở ven đường, Bill mở cửa xe cho cô thế nhưng mặt làm khó gọi cô “Tiểu thư…”

"Thế nào?" Nhược Tuyết không rõ nhìn hắn, muốn nói rồi lại thôi, Bill nhìn dĩa sầu riêng trên tay cô, chẳng lẽ muốn ăn sao? “Anh muốn ăn sao?”

“Tiểu thư….”Bill cau mày, chủ nhân không thích mùi sầu riêng, nhưng tiểu thư lại mang lên xe, hắn phải làm sao đây? Mà chủ nhân ôm cô chủ nhỏ đang đi tới chỗ xe.

Thấy Bill không dám lên tiếng, nhìn dĩa sầu riêng trên tay cô sau đó nhìn người đàn ông kia, Nhược Tuyết đã biết, thì ra anh không thích! Ha ha nhiều năm như vậy cũng biết anh ghét gì đó rồi.

Không thích đúng không? Cô càng muốn mang theo xe ăn! Hơn nữa còn phải mua nhiều mang về, quay đầu lại, tầm mắt lướt qua một đôi phụ nữ, hướng về phía sau A Cánh cười ngọt ngào: "A Cánh, lại đi giúp tôi mua mười quả sầu riêng mang về!" Sau đó mọi người trợn mắt há mồm nhìn cô.

Làm sao đây? A Cánh nhìn về phía chủ nhân.

"Ba, mẹ thích ăn!" Thanh âm mềm mại của Lương Tư Đồng vang lên. Mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng biết trong nhà chưa từng có nghe qua mùi vị này không tốt, nhưng lại là trái cây ăn rất ngon.

"Đi đi!" Ước chừng nhìn người phụ nữ đang ăn vui vẻ trên xe, Lương úy lâm rốt cuộc mở miệng. Chủ nhân đồng ý, làm thủ hạ đương nhiên sẽ lập tức đi làm.

Ôm con gái trở lại xe, ngồi an toàn trên ghế xong, người bạn nhỏ chưa tới năm phút đã ngủ mất rồi. Ý hiện tại muốn nói chỉ có hai người lớn bọn họ đang mắt to trừng mắt nhỏ.

Không, phải nói là Lương úy lâm đang cau mày nhìn cô đang ăn.

“Em ăn đủ chưa?” Lại dám không để ý đến anh?

“Vẫn chưa…anh có muốn ăn hay không?” Cố ý dùng nĩa múc một miếng, Nhược Tuyết đưa tay vươn đến gần miệng của anh. Mặc dù anh không đẩy tay cô ra, nhưng nét mắt của anh cực kì đặc sắc, chán ghét?!

Người phụ nữ này, càng ngày càng lớn mật! Nhưng anh càng ngày càng thích! Nếu nói 3 năm trước anh miễn cưỡng để cô rời đi nhưng hiện tại có chết cũng không buông!

Mặc kệ cô khóc trở nên không sợ anh, thậm chí dám chơi trò đó với anh, anh thế nào cũng không rời mắt được. Cho dù tan xương nát thịt, oán hận không thôi, chỉ là anh làm sao nói với cô?

"Lấy đi!" Lại không lấy ra, anh không xác định có thể đem cô