XtGem Forum catalog
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329052

Bình chọn: 8.00/10/905 lượt.



“Em dám” Người đàn ông này lúc này còn lớn tiếng với cô? Hừ, cô chính là dám! Múc kem ra, trực tiếp dùng tay tha lên. Toàn thân anh chợt co rút, đầu cứng ngắc, băng hỏa kết hợp, loại cảm giác này chỉ có tự bản thân mới hiểu được,. Lăng Nhược Tuyết, em thật là chơi lớn! Em được lắm!

“A, tan ra rồi…” Cô kinh hô, chơi cũng đã lâu, kem đã tan chảy ra rồi.

Bắp thịt của anh căng đau muốn giãy giụa, nhưng cái còng tay đáng chết, giữ anh thật chặt không động đậy được “Lăng Nhược Tuyết, cái người phụ nữ đáng chết này, thả anh ra ngay lập tức! Lập tức!”

Lương Úy Lâm luôn tỉnh táo, băng lãnh như sương nhưng lần này trước mặt cô mất khống chế.

“Em không thả! Không bằng em giúp anh có được hay không?” Anh nổi điên, xem ra thật đáng thương, nếu để cho thủ hạ của anh nhìn thấy thì một chủ nhân anh minh thần võ như anh lại bị một người phụ nữ chơi thành ra như vậy, không khéo kéo cô ra ngoài bắn một vạn lần không tiếc?

"Lăng Nhược Tuyết, lập tức, dùng tay của em, miệng của em, lập tức. . . . . ."

Người đàn ông này, thiệt là, không chịu thua đi cầu cô, chỉ là nhìn anh kích động như vậy, cô sẽ tốt bụng tha cho anh!

Người này do một tay anh tạo nên, dĩ nhiên biết làm sao để lấy lòng anh nhưng thật sự rất mệt mỏi, cô đã phấn đấu lâu như vậy tại sao anh còn có thể ngẩng cao đầu? Một chút kích tình ra ngoài cũng không có.

Tay của cô mỏi chết đi được, miệng cũng vậy, anh còn không ra được. Không được, cô không muốn chơi.

“Lăng Nhược Tuyết em dám tránh ra thử xem…” Mang theo dục vọng chưa thỏa mãn, cái miệng nhỏ nhắn của cô thoáng buông thì anh rống to ra ngoài. Cô thật đúng dám rồi! Chỉ là lần này cô cũng muốn anh sống không được chết không xong, hừ! Cùng anh ở chung nhiều năm, một chút phương diện nào đó coi như cô đã hiểu.

Lần nữa cuối đầu, quả nhiên mười mấy phút sau, hô hấp của anh trở nên vừa nhanh vừa vội, anh tột cùng đang ở trước mắt…

Mà cô cứ như vậy buông lỏng miệng.

"Lăng Nhược Tuyết!" Anh nhỏ giọng quát khiển trách, trong giọng nói có rõ ràng không dám tin.

“Thật xin lỗi, em không muốn chơi!” Cô nhìn dục vọng đang phát tiết kích động mà không làm gì được, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói “Lương Úy Lâm ngàn vạn lần không được dùng thú tính đối phó em, em ghét nhất người như vậy.” Cô nói xong nhẹ nhàng đứng dậy, xuống giường.

“Em dám đi, em nhìn thử xem!” Anh dùng lực giùng giằng, muốn đứng dậy nhưng đáng chết không được. Anh chưa bị trêu qua như thế, Lăng Nhược Tuyết, em thật giỏi!

“Thời gian không còn sớm, Đồng Đồng nhất định đang chờ em trở về, cái này, cho anh dùng thôi….” Cô mị hoặc cười một tiếng, vốn là nghĩ tiêu sái bước đi nhưng giống như nhớ được cái gì, bỗng nhiên quay lại, mở hộc tủ ra, cầm một vật ra hướng đến người trên giường nói “Lương Úy Lâm , Nghiêm đại ca nói cái đồ này đối với đàn ông là một bảo bối, không bằng, anh dùng đi…”

Cũng biết tứ chi anh bị trói dưới tình huống này sao có thể sử dụng? Đáng đời! anh không phải rất thích sao? Búp bê thổi khí để cho anh ba ngày ba đêm không bị hư đó!

Nhược Tuyết chưa bao giờ biết mình cũng có thể hư hỏng như vậy! Mọi người do bị buộc mà ra!

"Lăng Nhược Tuyết. . . . . ." Lương Úy Lâm không dám tin nhìn cái đó nằm ở trên người của anh, không phải nói con búp bê thổi khí, mẹ nó! Đời này anh chưa từng bị loại sỉ nhục như thế này!

Người đàn ông tức giận rống to vang vọng khắp phòng, vách tường như rung lên! Nhược Tuyết bịt lỗ tai chạy xuống lầu, chết rồi, cô không phải quá đáng quá chứ? Nghiêm Quân Hạo từ lúc đi vào phòng đến bây giờ, trên mặt tràn đầy nụ cười vẫn luôn không ngừng, nếu như không phải sợ cái mạng nhỏ của mình không còn, anh nhất định sẽ suồng sã tứ phía cười to lên, chặn lại sẽ bị nội thương đó nha!

“Cậu dám cười, cậu nhìn đi.” Mặc dù bị khốn tại người, Lương úy lâm lạnh lùng nói nhỏ lại nhưng vẫn tràn đầy lực uy hiếp kinh người.

Nhưng Nghiêm Quân Hạo căn bản không nhịn được, thật sự cười quá sảng khoái, liên tiếp những trận cười tràn ra, vang vọng trong phòng thật lâu.

“Chậc, thực sự không nghĩ tới Nhược Tuyết lại làm ra chuyện này! Em ấy thật đúng là thần tượng của mình!” Khóe miệng anh cố gắng thế nào cũng không ngăn được, đang nhìn người bạn tốt một thân nhếch nhác nằm ở trên giường, mà anh nghĩ tới cái đạo cụ nhàm chán đó, mặc kệ chỉ là cảm giác thôi nhưng nhìn bề ngoài cũng rất có cảm xúc, búp bê thổi khí uất ức ở đầu giường… Anh nghĩ một màn này cả đời sẽ không bao giờ quên.

Nhược Tuyết cái cô gái này còn quá tốt bụng rồi, cư nhiên lại dùng chăn mỏng che bộ phận trọng yếu của cậu ta, chỉ là cái trận thế này cũng thấy rồi, lần này tới tuyệt đối là đáng giá, quá đáng giá rồi!

Nếu như không phải sợ Lương Úy Lâm nổi đóa trả thù anh, anh thật muốn lấy điện thoại ra chụp hình lưu niệm, chậc chậc đáng tiếc cơ hội này khó khăn lắm mới có!

“Thật là nhờ có cậu dốc sức giúp đỡ.” Không có Nghiêm Quân Hạo, người phụ nữ kia sao có thể cột chặt anh như vậy? Món nợ này anh sẽ nhớ kĩ, về sau anh nhất định sẽ trả lại. Hiện tại anh chỉ muốn nhanh chóng được tự do.

“Ai, mình thực sự không có nghĩ cô ấy biết làm chuyện này. HƠn nữa…ch