Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323153

Bình chọn: 9.00/10/315 lượt.

ẫn cảm thấy khó hiểu, vì cô không

thể tưởng tượng được cảnh anh bị đánh sẽ ra sao.

“Nguy rồi!”. Đột nhiên, cô cứng đờ cả người, la lên.

“Làm sao vậy?”.

“Chuyện chúng ta kết hôn tạm thời không được nói cho

ba mẹ anh biết, vậy mà hôm nay anh lại la lớn trong công ty em là vợ anh,

chuyện này nếu ba mẹ anh nghe được, thì phải làm sao?”. Cô lo lắng bối rối.

“Trời ơi, không chừng bây giờ họ đã nghe được rồi!”.

“Yên tâm, nếu bọn họ nghe được, điện thoại trong nhà

hoặc chuông cửa đã sớm vang inh ỏi rồi”. Anh trấn an cô, miệng cười rộng tới

mang tai.

“Anh còn cười được?”. Cô khó tin nhìn anh.

“Vì em lo lắng cho anh”.

“Đó là đương nhiên, anh là chồng em, sao em không lo

lắng cho được?”.

Câu trả lời của cô lại làm miệng Dịch Tử Xá rộng ra

suýt chút nữa tới ót, tiếp theo anh hôn cô thật sâu, ôm cô rất chặt.

“Em là của anh, vĩnh viễn là của anh”. Giọng anh tràn

ngập dục tình.

“Dạ”. Cô không hề dị nghị gật đầu đáp lại.

“Như vậy”. Anh kéo giãn khoảng cách ra 1 chút, phi

thường nghiêm túc, khẩn trương nhìn cô không rời mắt. “Em có đồng ý lấy anh

không, Mạnh Thiên Bình?”.

Cô ngẩn người, đáp ngay. “Em đã lấy anh rồi còn gì”.

Anh lắc đầu. “Lúc trước là hợp đồng, còn hiện tại là

vì… Khụ khụ!”. Anh ho 2 tiếng không được tự nhiên rồi mới xấu hổ nói. “Anh yêu

em”.

Nước mắt ào ra từ hốc mắt Mạnh Thiên Bình, làm nhòe

tầm mắt cô.

“Đáng chết!”.

Cô đột nhiên nghe thấy anh thấp giọng mắng, đồng

thời kéo cô vào lòng vỗ về.

“Anh nói những lời này không phải muốn làm em khóc”.

Anh ảo não nói.

Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, kề sát đầu, lắc lắc, chùi

những giọt nước mắt hạnh phúc vào lồng ngực anh.

Dịch Tử Xá luống cuống tay chân để cô ngừng khóc,

thấy cô không có dấu hiệu dừng lại, rốt cuộc nhịn không được kéo cô đứng dậy,

thô lỗ. “Đừng khóc, em còn chưa trả lời anh, cuối cùng em có chấp nhận lấy anh

không?”. Khẩu khí có điểm dữ dằn, nhưng động tác rất dịu dàng lau đi nước mắt

trên mặt và trên mí mắt cô.

Mạnh Thiên Bình không ngăn được mình mỉm cười, vừa

khóc vừa gật đầu với anh.

“Anh muốn nghe chính miệng em nói”. Anh nhìn cô chăm

chú, giọng đột nhiên trở nên khàn khàn dị thường.

Cô ngẩng đầu lên hôn anh 1 cái, sau đó mới nói. “Em

đồng ý”.

Giọng cô cũng nghèn nghẹn, rõ ràng mà thâm tình.

Đáy mắt anh nhiễm 1 tầng tình ý, dùng nụ hôn mà đáp

trả.



Nắm tay vợ, Dịch Tử Xá và Mạnh Thiên Bình 2 người

tình cảm ngọt ngào bước nhanh tới địa điểm gặp mặt.

Bọn họ đến sớm nửa tiếng so với giờ hẹn, cả 2 định

lợi dụng thời gian dư để ăn mừng 1 tí, không ngờ khi bồi bàn đưa họ vào phòng

ăn đã đặt trước, bên trong đã sớm có người ung dung ngồi ghế uống trà.

“Chết đi, Nhâm Duẫn Dực, đồ khốn nhà mày chạy tới

đây làm gì?”. Anh nhịn không được mắng luôn.

“Đương nhiên tao tới xem diễn kịch”. Nhâm Duẫn Dực

mỉm cười, nham hiểm như đang muốn hưởng thụ đại tiệc.

Bất quá khi ánh mắt anh dời xuống, nhìn 10 ngón tay

giao nắm của Dịch Tử Xá và Mạnh Thiên Bình, tươi cười lập tức tắt ngúm, thay

vào đó nhíu mày nghi ngờ.

Anh lịch sự đứng dậy, phong độ vươn tay ra chào Mạnh

Thiên Bình lần đầu gặp mặt. “Xin chào, em là – ”. Lời còn chưa dứt, cánh tay đã

bị người khác gạt đi.

“Vợ tao”. Dịch Tử Xá lớn tiếng.

Nhâm Duẫn Dực cứng họng trợn mắt, ngạc nhiên đến nỗi

á khẩu. Vợ?

“Mày giỡn cái gì? Mày kết hôn hồi nào?”. Anh hoàn

hồn nhăn mặt.

“1 tháng trước”. Dịch Tử Xá lấy vẻ mặt ‘đường làm

quan vô cùng rộng mở’ nhìn anh, trả lời.

“Giỡn hoài mày”. Nhâm Duẫn Dực trừng.

“Tao giỡn mày làm gì, muốn coi chứng cứ không?”. Anh

giơ lên 10 ngón tay giao nắm của 2 người, rồi chìa nhẫn kết hôn ra cho bạn xem.

“Đây là nhẫn kết hôn của tụi tao”.

Nhâm Duẫn Dực cắn môi, chân mày nhíu chặt nhìn anh

trong chốc lát, đột nhiên lộ ra biểu tình như mới tỉnh ngộ. “Cái này là biện

pháp thoát khỏi khốn quẫn của mày đó hả, giả kết hôn? Giỏi, đúng là không đoán

ra được!”. Anh ngăn không được, vừa cười vừa lắc đầu. “Bất quá mấy anh đây cảnh

cáo chú em 1 tiếng, tân nương cũng không phải kẻ ngốc, chú nghĩ thoát được

thoải mái à?”.

“Xem ra không có căn cứ xác đáng thì mày không tin

tao đã thật sự kết hôn đúng không?”. Dịch Tử Xá thở dài, nói xong liền rút bóp

ra quăng về phía bạn. “Nhìn tên người phối ngẫu trong chứng minh đi”.

Nhâm Duẫn Dực nghi ngờ nhìn anh, sau đó mới mở bóp

ra, tìm được chứng minh thư, xoay ngược lại.

“Đáng chết!”. Anh đột nhiên rủa, ngẩng đầu trừng

thằng bạn không biết nhẫn nại, hễ kích động sẽ làm ra chuyện không có đầu óc.

“Dịch Tử Xá, mày đang làm cái quỷ gì?”. Anh thật không dám tin vì muốn thoát

khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt này mà nó dám giỡn quá hóa thật đăng kí kết hôn

luôn!

“Có gì mà quỷ? Đã nói với mày cô ấy là vợ tao, tao

đã kết hôn rồi, mày còn không tin”. Dịch Tử Xá thoải mái nhún vai, sau đó nắm

tay Mạnh Thiên Bình đi tới ghế ngồi, thật cẩn thận dìu cô ngồi xuống. “Đến đây,

cẩn thận 1 chút”.

Nhâm Duẫn Dực bị hành động khác thường đó dọa trợn

mắt há hốc mồm, tròng mắt thiếu chút nữa lòi ra ngoài.

Làm ơn đi, tên có vẻ mặt dịu dàng, cử chỉ nhỏ nhẹ,

ăn nói ân cần này là thằng bạn Dịch Tử


Lamborghini Huracán LP 610-4 t